A, hiệu quả thật tuyệt!
Cơ thể yếu ớt nặng nề do bị thương lập tức nhẹ hẳn, có sức hơn nhiều, vết thương ở cổ cũng không còn đau âm ỉ.
Hay lắm, nước ơi!
Còn không gian này mở ra thế nào đây?
Nói đến đây, không thể không nhắc đến bi kịch lúc cô bị dây diều cứa đứt cổ họng.
Thời điểm cô gặp nạn ở hiện đại, khối ngọc quyết đã hấp thụ một lượng lớn máu tươi, kích hoạt không gian và gắn kết linh hồn cô.
Hễ linh hồn ở đâu, không gian liền ở đó. Tôn chỉ của không gian này là: “Mọi thứ đều đặt lợi ích của chủ nhân lên hàng đầu.” Thế nên, toàn bộ tài sản mà cô sở hữu ở hiện đại đều được mang theo.
Chỉ tiếc ba triệu tiền trợ cấp hưu trí trong thẻ ngân hàng lại không mang đi được, vì đó chỉ là những con số vô tri.
Liễu Tinh Hòa: Biết vậy thì đã tiêu xài cho hết, giờ lại để ngân hàng vớ bẫm
Đời người đau khổ nhất chính là chết rồi mà tiền vẫn chưa kịp tiêu hết!
Hết cách!
Nhưng cô vẫn giữ được tòa nhà này, còn có thêm một không gian rộng lớn. Quan trọng nhất là toàn bộ võ nghệ và sức lực phi thường cũng theo sang. Như vậy đã quá tốt rồi, khiến cô vô cùng mãn nguyện.
Quả nhiên làm việc thiện ắt có hồi báo, hẳn đây là phúc đức cô tích lũy từ việc quyên góp vật tư.
Có chừng ấy làm hậu thuẫn, cô có thể an tâm “gây chuyện” theo ý mình. Đúng lúc không gian xuất hiện, trong lòng cô đã có kế hoạch. Cô đặt đồng tiền cổ vào hộp trang sức rồi rời khỏi không gian. Khi nằm lại giường, cô thử dùng ý thức lấy đồ từ không gian.
Nghĩ đến việc lấy một quả táo từ kệ, nháy mắt quả táo đã xuất hiện trên giường. Chạm tay vào táo, nghĩ đến việc cất vào, quả táo lại biến mất ngay trước mắt, trở về vị trí cũ trong không gian.
Thật tiện lợi.
Cô nhẹ nhàng rời khỏi giường, mở tủ quần áo, lấy máy cát-sét và băng nhạc bỏ vào không gian. Bên trong đó an toàn hơn nhiều, sáng mai còn phải tận dụng nó cho việc lớn. Còn chỗ cất giấu giấy tờ nhà đất đang bị lão cha cặn bã “phượng hoàng nam” kia để ý thì sao?
Cô sờ cằm, ngước nhìn trần nhà. Chuyện này chẳng khó gì với một người tốt nghiệp Học viện Võ thuật và từng làm diễn viên đóng thế.
Giờ là lúc thể hiện kỹ năng thật sự.
Cô khẽ chạm vết thương trên cổ, xoa nắm đấm, vung chân vài cái, rồi bước đến cột đá sát tường. Hai chân kẹp chặt, dùng lực bật lên. Như chú khỉ nhanh nhẹn, cô thoăn thoắt trèo lên xà nhà. Bên trên tối đen, chẳng thấy gì. Để tránh gây chú ý, cô lấy từ kệ không gian một cây kẹo phát sáng, bẻ nhẹ, tạo ra thứ ánh sáng vừa đủ.
Ánh mắt rà soát, cô phát hiện hai cây đinh đóng vào xà gỗ ở vùng tam giác trung tâm. Chính chỗ đó. Cô lấy kìm từ không gian ra, kẹp đầu đinh lộ ra, rút hai chiếc đinh ra ngoài gọn gàng. Tay kia bám vào khe gỗ, nhẹ nhàng nhấc tấm gỗ lên, rút ra một miếng vải đen nhỏ bằng đầu ngón tay.
Mở từng lớp vải, bên trong chính là giấy tờ nhà đất mà cả gia đình kia đang lục tung tìm kiếm.
Nguyên chủ quả thật biết giấu đồ, ai mà ngờ được chỗ đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


