Cô lau nước mắt trên mặt, vành mắt vẫn còn hơi đỏ. Cô khẽ mỉm cười, hỏi: “Chữ Thi trong họ của chị là chữ nào vậy?”
“Chữ Thi trong Tây Thi.”
“Vậy thì đúng là em nhận nhầm rồi.” Ôn Lý giải thích: “Người em quen mang họ Sử, là chữ sử trong lịch sử. Xin lỗi đã làm phiền chị.”
Cô cúi đầu xin lỗi người ta.
Tính tình của Thi Hảo vẫn tốt như xưa. Nghe nói trên đời này còn có một người giống mình cả về dung mạo lẫn tên tuổi, cô ấy hơi kinh ngạc. Trong mắt cô ấy tràn đầy tò mò, mang theo nét ngây thơ đáng yêu của thiếu nữ.
“Trùng hợp đến vậy sao?”
Cô ấy quan sát Ôn Lý từ trên xuống dưới rồi hỏi: “Nghe giọng em không giống người địa phương.”
Ôn Lý thành thật trả lời: “Em đi xe khách từ huyện Nhiêu tới đây.”
“Đã tìm được việc làm chưa?”
Cô gái lắc đầu.
Thi Hảo thở dài: “Thời buổi này khó tìm việc trong thành phố. Em tới đây một mình, có chỗ ở chưa?”
Bàn tay giấu sau lưng của Ôn Lý khẽ siết lại. Không muốn cô ấy phát hiện tình cảnh túng quẫn của mình, cô mỉm cười nói: “Có rồi.”
Vừa nói, ánh mắt cô vừa đảo quanh, bắt đầu tìm cách chuyển sang chuyện khác: “Vậy... vậy chị Thi Hảo, nếu không còn chuyện gì thì em đi trước nhé.”
Hồi nhỏ, mỗi lần nói dối trước mặt Thi Hảo, cô cũng chột dạ như thế này.
Đường đường là tổng giám đốc tập đoàn họ Ôn, bình thường Ôn Lý nói dối khéo léo đến mức chẳng hề đỏ mặt.
Thế nhưng dù đã trưởng thành, dù ở bên ngoài có uy phong đến đâu, lúc này đứng trước mặt mẹ, cô vẫn không nhịn được mà lảng tránh ánh mắt của mẹ.
Vừa dứt lời, cô đã chạy vọt đi như một con thỏ, hai bím tóc dài đung đưa theo từng bước chân.
Thi Hảo nhìn bóng lưng cô gái, như có điều suy nghĩ: “Đứa trẻ này... sao cứ có cảm giác nó đang nói dối nhỉ?”
...
Sau khi mặt trời xuống núi, đường phố dần trở nên vắng vẻ, bóng người cũng lác đác thưa thớt.
Ôn Lý thong thả đi lang thang, vừa đá viên sỏi nhỏ dưới chân vừa ngân nga một giai điệu, vòng hết con phố này sang con phố khác.
Có công mài sắt, có ngày nên kim. Sau khi đi qua sáu con phố, cuối cùng cô cũng tìm được một gầm cầu.
Cô bước theo bậc thang xuống bờ kè ven sông, đứng dưới gầm cầu cảm nhận một lát, phát hiện nơi này khá thoải mái.
Gió đêm nhè nhẹ thổi, xung quanh còn có tiếng ve sầu ru cô vào giấc ngủ.
Thoải mái!
Ngoại trừ: “Bốp!”
Ôn Lý đập chết con muỗi đang nằm trên cánh tay mình hút máu.
Muỗi hơi nhiều.
Và đúng vào lúc này, món đồ cô rút được từ hệ thống mãi mới có tác dụng. Cô đổi lấy một chai nước hoa đuổi muỗi Ngũ Thần, xịt lên người.
Có lẽ vì sợ thời không hỗn loạn, thế giới quan sụp đổ nên tất cả vật phẩm hệ thống phát ra đều đã bị xóa logo thương hiệu.
Tiện thể, cô đổi cả lều ra.
Ban ngày cô ghét bỏ nó bao nhiêu, bây giờ lại biết ơn nó bấy nhiêu.
Ôn Lý tìm một góc khuất dưới gầm cầu rồi bắt đầu dựng lều.
Vừa dựng, cô vừa cảm thán. Gầm cầu, màn trời chiếu đất, chỉ còn thiếu một cây đàn nhị nữa là có thể kéo khúc “gió bấc bay bay” rồi.
“Dưới gầm cầu đắp chăn con, trốn trong chăn nhỏ lệ còn tuôn rơi. Lau khô nước mắt, mặc đời, gặp ai cũng nói…”
Ôn Lý dừng lại, tự thêm vào câu cuối: “À, đúng đúng đúng.”
[Ảnh động: Vừa khóc vừa kéo chăn]
Thời đại này không có điện thoại di động, nhà nào cũng treo đồng hồ trên tường để xem giờ. Nhưng Ôn Lý đang ở dưới gầm cầu, làm gì có đồng hồ cho cô xem. Cô đành lục trong túi lấy chiếc đồng hồ của Lạc Ngọc Châu ra, nheo mắt nhìn dưới ánh trăng lờ mờ hồi lâu mới miễn cưỡng thấy rõ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)