Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nguyễn Ninh cũng không dám chậm trễ, cô đặt đồ đang làm xuống, nhanh chóng bước theo: "Bà ơi, cháu đi cùng bà."
Đại đội trưởng ngẩn người, quay đầu nhìn Nguyễn Ninh.
Bà cụ Khương thấy rõ đại đội trưởng không vui, ho nhẹ một tiếng, nói đại: "Con bé này bình thường ít nói, nếu con bé muốn theo thì cứ để con bé đi theo."
Ba người không ngừng bước chân, vào đến trong hội đồng thôn, đại đội trưởng có vẻ hơi lúng túng.
"Bà này, lát nữa tôi nói chuyện này với bà, bà nhất định phải chuẩn bị tâm lý thật tốt đấy, đừng để bị sốc."
Đại đội trưởng hít sâu một hơi, thấy biểu hiện của bà cụ vẫn bình tĩnh, liền quyết định nhanh gọn: "Sáng nay có một cặp vợ chồng đến trước cửa nhà tôi, dẫn theo một cậu bé khoảng năm sáu tuổi, họ nói đó là con của con trai bà."
Bà cụ Khương ban đầu kinh ngạc, nhưng sau đó lại bật cười.
Dù là một bà cụ kín đáo, nhưng khi nghe thấy lời nói vô lý như vậy, bà ấy không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
"Đại đội trưởng, con trai tôi cũng đã lớn tuổi rồi, dù là năm sáu năm trước, sợ rằng cũng..."
Bà ấy không nói thẳng, nhưng đại đội trưởng đã hiểu.
Ban đầu ông ấy cũng nghĩ vậy, ba Khương cũng đã già, con cái đề huề, nếu không phải vì Khương Ngọc đi lính, có lẽ đã sớm bế cháu rồi.
Làm sao có thể có được một đứa trẻ đang tuổi tập nói?
"Bà nói đúng, chỉ là đôi vợ chồng kia nói rất chắc chắn, một mực nói đây là vấn đề đạo đức, tôi cũng không dám xử lý tùy tiện, nên mới mời bà đến, chuẩn bị để bà đưa ra quyết định."
Khi Nguyễn Ninh nghe đến bốn chữ "vấn đề đạo đức", đồng tử cô co lại.
Đúng vậy, ở thời buổi này, nếu có vấn đề về đạo đức, đó sẽ là một vấn đề rất lớn.
Nếu không cẩn thận, cả thôn Đào Lý sẽ bị thôn bên cạnh chửi rủa, và cái tội này sẽ do cả thôn gánh chịu.
Bà cụ Khương cười lạnh hai tiếng, năm xưa ba Khương đã làm chuyện thất tín, bà ấy đã hoàn toàn thất vọng về đứa con trai này.
Giờ lại thêm một đứa con trai nữa, bà ấy đương nhiên không định quản những chuyện vụn vặt này!
"Ai gây ra nghiệp chướng, người đó chịu. Ông bảo một bà già như tôi đưa ra quyết định, ông thực sự đánh giá tôi quá cao rồi!"
Biểu cảm của đại đội trưởng thay đổi, ông ấy không ngờ gia đình họ Khương đã tan tành đến mức này.
Hiện tại bà cụ không muốn quyết định, ông ấy chỉ có thể đi mời Ba Khương từ ngoài đồng về.
Nguyễn Ninh luôn cúi đầu, chuyện này quả thực không thích hợp để một nàng dâu như cô nghe.
Nhưng hiện tại chuyện đã nghe rồi, cô chỉ có thể nhíu mày, thở dài bất lực.
Bà cụ Khương vỗ nhẹ tay Nguyễn Ninh, ý bảo cô đừng lo lắng: "Chuyện này vốn không liên quan đến cháu, kẻ đáng chết kia dù có tức giận cũng không có lý do gì mà trút lên đầu cháu."
Kẻ đáng chết kia tất nhiên là Ba Khương, nhưng Nguyễn Ninh vẫn cảm thấy kỳ lạ, một ông già năm mươi tuổi lại có một đứa con năm sáu tuổi.
Tình hình hiện tại của gia đình họ Khương đang thay đổi từng ngày, Khương Ngọc không được lão già yêu thích, Lý An không phải con ruột của lão già.
Cậu bé năm tuổi này trở thành nhân vật then chốt, nếu bọn họ thực sự nhận nhau, Lý Thải Bình có lẽ sẽ mất ngủ suốt đêm.
Trong lúc đại đội trưởng đi gọi người, cặp vợ chồng kia cũng dẫn đứa trẻ nhỏ vào hội đồng thôn.
Nguyễn Ninh nheo mắt, cẩn thận quan sát cậu bé.
Lúc nhìn thấy cậu bé lần đầu tiên, cô thực sự bị sốc!
Giữa lông mày của cậu bé, đúng là có vài phần giống Ba Khương.
Ngoài sự giống nhau với Ba Khương, cậu bé trông hệt như em trai của cô...
Cô suýt nữa đã nghĩ rằng em trai cô cũng xuyên không tới đây.
Nhưng sau khi nhìn kỹ vài phút, cô mới nhận ra đây chỉ là một đứa trẻ có khuôn mặt giống em trai mình.
Không tự chủ được, cô sinh ra chút sự thương cảm đối với đứa trẻ này.
Phía bên kia, Bà cụ Khương nắm chặt tay Nguyễn Ninh, siết mạnh một cái.
Mất vài giây bà ấy mới nhận ra mình thất thố, trên gương mặt bà ấy thoáng qua vài phần kiềm chế, bà ấy điều chỉnh lại cảm xúc, rồi mới bình tĩnh nhìn cậu bé.
"Cháu bé, cháu tên là gì?"
Cậu bé lấm lem, trên tay đầy bụi bẩn, trái ngược với cậu bé thì cặp vợ chồng dẫn cậu bé theo ăn mặc chau chuốt, nhìn là thấy hai bên khác biệt rất rõ.
Cậu bé e dè, khi nghe bà cụ hỏi, không dám nói chuyện, chỉ ngẩng đầu nhìn cặp vợ chồng.
Hai vợ chồng che chắn cho đứa trẻ về phía sau, khó chịu nói: "Chúng tôi đến tìm Khương A Tam, mấy người cứ đùn đẩy thế này là có ý gì?"
Khương A Tam là tên của ba Khương, nhưng va Khương cảm thấy tên này không hay, chưa bao giờ cho phép người trong nhà gọi.
Cặp vợ chồng này biết khá nhiều đấy!
"Ai tìm tôi?"
Ba Khương từ ngoài bước vào, đại đội trưởng vẫn như vừa nãy, không nói một lời cho đến khi vào hội đồng thôn.
Ai ngờ vừa hay gặp phải, ba Khương nhìn cặp vợ chồng, biểu cảm đầy u ám.
"Này, đứa em gái xấu số của tôi đã sinh cho ông một đứa con, tự ông xem đi."
Ba Khương ngẩn người, đây là chuyện gì?
Cậu bé nghe xong, bất chấp tất cả chen ra từ phía sau cặp vợ chồng, trực tiếp dang tay ôm lấy chân ba Khương.
"Ba ba ba..."
Đại đội trưởng nhìn cảnh tượng này, biểu cảm cũng có vài phần bối rối, thật sự quá thân thiết.
Ba Khương chưa từng trải qua chuyện này, đứa trẻ như miếng bánh dày dính chặt vào ống quần của ông ta.
"Các người nói bậy gì vậy, tôi luôn ở thôn Đào Lý, chưa từng đi đâu, các người đừng vu khống tôi!"
Bà cụ Khương che chở Nguyễn Ninh, hai người đứng cách đó không xa, lạnh lùng nhìn cảnh tượng này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
