Công việc đó nếu bán đi cũng được hai ba trăm tệ. Hiện tại kỳ thi đại học đã được khôi phục, công việc này không còn giá trị như hai năm trước, hơn nữa bán đi cũng không giải quyết được vấn đề trước mắt.
Anh sắp đi làm ở mỏ, Tiểu Vọng không có ai trông nom, nên Phó Bạch Du muốn giao công việc này cho Phó Ngân Hoa, nhờ cô ấy giúp chăm sóc Tiểu Vọng.
Một là coi như lời cảm ơn vì trước đây cô ấy đã giúp đỡ chăm sóc Phó Vọng Thư, anh biết chị cả luôn ao ước có một công việc.
Hai là, cũng là điều quan trọng nhất, Phó Bạch Du muốn cô ấy giúp trông Tiểu Vọng ở trên huyện, anh sợ sau khi mình đi rồi người ở nhà sẽ bắt nạt thằng bé.
Chị cả là người anh có thể tin tưởng được.
Chỉ rắc rối ở chỗ chị cả mới tốt nghiệp tiểu học, mà giáo viên công xã ít nhất phải có bằng trung học cơ sở. Vì vậy, anh dự định dùng công việc này nhờ người đổi cho cô ấy một vị trí tại nhà trẻ.
"Bố ơi, con không thích cô cả nhất đâu, con thích mẹ nhất. Vì mẹ là mẹ của riêng con thôi, mẹ chỉ mua quần áo cho mình con, mẹ còn dạy con học chữ, tập đếm. Mẹ cũng sẽ không vì chỉ có một viên kẹo mà đem cho đứa trẻ khác chứ không cho con đâu."
Cậu bé thích mẹ, nhưng bố bảo không được bám lấy mẹ nên nó ngoan ngoãn đứng từ xa để yêu mẹ.
Thấy quầng thâm nhạt dưới mắt bố, Phó Vọng Thư nói: "Bố phải đi kiếm tiền, con biết không có ai trông con thì bố sẽ lo lắng. Thế nên bố ơi, con sẽ ngoan ngoãn nghe lời cô cả."
"Hơn nữa..." Phó Vọng Thư đứng nghiêm chào kiểu quân đội: "Bố cứ yên tâm đi làm đi, con sẽ tiếp tục quan sát những người khác để thu thập tình báo cho bố."
Phó Bạch Du: "..."
Không biết cái sự lanh lợi này từ đâu ra nữa, trẻ con mà nói chuyện cứ như người lớn.
"Thu thập tình báo" mà Phó Vọng Thư nói là vì mấy năm trước Phó Bạch Du bị người ta tố cáo vì tội đầu cơ tích trữ. Không chỉ mất sạch hàng hóa, anh còn phải tốn không ít tiền nhờ vả quan hệ của bạn học mới êm xuôi.
Những bằng chứng anh biết khiến anh nghi ngờ kẻ tố cáo là người quen, chỉ là mãi vẫn chưa tìm ra đó là ai.
Phó Bạch Du sợ kẻ đó làm hại con trai, nên sau khi Tiểu Vọng lớn hơn một chút, anh cũng dặn thằng bé phải chú ý quan sát những người xung quanh.
Nghĩ đến động tác chào lúc nãy của Tiểu Vọng, Phó Bạch Du nhớ lại những lời Tô Vãn mắng mình khi cô đến đồn cảnh sát bảo lãnh anh năm đó. Cô bảo anh làm việc gì cũng phải cẩn thận, phải nghĩ cho con trai, không được để lại tiền án tiền sự, nếu không sau này con muốn đi lính hay lái máy bay chiến đấu cũng không có cơ hội, như vậy là không công bằng với thằng bé.
Phó Bạch Du rất may mắn vì lúc đó không bị lưu hồ sơ tiền án, sau này anh cũng không mạo hiểm nữa. Dù hiện tại chính sách đã nới lỏng, nhưng anh vẫn còn e ngại, tạm thời chưa dám manh động.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
