Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vừa vào sân, nhìn thấy cánh cửa hé mở một khe nhỏ, Phó Bạch Du khựng lại một chút. Phó Vọng Thư nắm chặt nắm tay nhỏ, không nói lời nào.
Phó Bạch Du khẽ đẩy, cửa lớn mở ra, quả nhiên bên trong đã có người.
Phó Vọng Thư nhanh mắt thấy ngay bà nội và cô hai đang ngồi ở phòng khách uống sữa bột vốn để bồi bổ cơ thể cho cậu bé.
Cậu bé rụt rè gọi: "Bà nội, cô hai."
Mẹ Phó nhìn thấy gương mặt của Phó Bạch Du là lại thấy bực mình. Con trai ruột của bà không được hưởng phúc nhà họ Tống, chết yểu từ sớm không nói, bà còn phải giấu giếm bí mật để tiếp tục nuôi dưỡng anh.
Chồng bà vì chột dạ chuyện bế nhầm con mà yếu lòng, thậm chí còn đồng ý cho anh đi học.
Học một mạch đến tận cấp ba, tốn bao nhiêu tiền của bà ta, thật là nghiệp chướng!
Lúc này bà nói giọng mỉa mai, châm chọc: "Chà, cây si về rồi đấy à? Thế nào, không đuổi kịp người ta sao?"
Phó Bạch Du gọi một tiếng lạnh nhạt: "Mẹ."
Mối quan hệ giữa anh và mẹ không hề thân thiết. Năm anh một tuổi, mẹ Phó lại mang thai, bà nói bát tự của anh không tốt, xung khắc với đứa trẻ trong bụng nên vứt anh cho bà ngoại sống một mình ở làng bên nuôi dưỡng.
Mãi đến khi bà ngoại qua đời, anh đã mười bốn mười lăm tuổi, làm được không ít việc nặng, mẹ Phó mới đón anh về.
Nhưng đã bỏ lỡ khoảng thời gian quan trọng nhất, giờ mẹ Phó muốn anh nhặt lại tình thân, làm con trâu già hy sinh vô điều kiện cho gia đình là chuyện không thể nào.
Hiện tại, dù mẹ Phó không thích anh nhưng cũng không thể thực sự đắc tội, vì mỗi tháng khoản mười tệ tiền phụng dưỡng Phó Bạch Du gửi về nhà không phải là con số nhỏ.
"Đã bảo anh đừng lấy con tiện nhân đó, anh nhất định không nghe, giờ thì hay rồi nhé! Tiền mất tật mang!"
Đến tận bây giờ bà vẫn nghi ngờ con nhỏ đó cố tình tìm rắn cắn vào tay mình, nếu không sao tự nhiên lại là rắn không độc, lại còn đúng lúc Phó Bạch Du cứu người thì bị một đám trẻ con nhìn thấy.
Con tiện nhân này không chỉ đòi sính lễ cao, mà quan trọng hơn nó còn là người Thượng Hải, hai vợ chồng bà hễ nghe đến hai chữ "Thượng Hải" là lại chột dạ.
Giọng mẹ Phó mỗi lúc một lớn, khiến những dân làng đi làm về ngang qua cứ liên tục thò đầu vào xem trò cười, thậm chí còn thấy vài thanh niên lộ vẻ giễu cợt Phó Bạch Du.
Xem đi, đây chính là hậu quả của việc không nghe lời bà. Sớm bảo anh lấy cô gái bên nhà ngoại bà thì đâu có chuyện này, vậy mà còn bày ra vẻ mặt không cam lòng.
Phó Bạch Du không để ý đến lời phàn nàn của mẹ, đặt Phó Vọng Thư xuống đất rồi đứng dậy cất hộp sữa bột còn lại không nhiều vào tủ.
"Mẹ, đây là sữa để trẻ con bồi bổ, hàm lượng cholesterol cao, mẹ có tuổi rồi nên ăn ít thôi, coi chừng bị cao huyết áp với tai biến."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






