Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Thần Bếp Xuyên Thành Vợ Béo Của Thanh Niên Trí Thức Cấm Dục Chương 28: Bí Thư Tôn Đi Rồi

Cài Đặt

Chương 28: Bí Thư Tôn Đi Rồi

"Khóc? Khóc cái gì? Tôi đang hỏi cô đấy! Cô mặc kệ chuyện công điểm còn chưa tính! Tại sao cô lại vào bếp nấu ăn! Cô thích nấu ăn lắm à? Vậy dứt khoát thế này đi, cô và Tô Tâm Vị đổi công việc cho nhau là được rồi." Vương Kiến Quốc hừ lạnh, nói.

Tim Kiều Thanh chợt đập mạnh.

Cô ta không muốn ngày nào cũng phải nấu nướng, cô ta nhận công việc này chỉ vì hai ngày nay phải chiêu đãi Bí thư Tôn, có thể ăn ké suất ăn đặc biệt, nên mới giành lấy. Làm sao việc nấu nướng có thể dễ dàng như công việc ban đầu của cô ta được?

Kiều Thanh vội vàng nghẹn ngào nói: "Rất xin lỗi đội trưởng Vương, là lỗi của cháu, cháu đã cân nhắc không chu toàn. Bởi vì hôm nay phải muối dưa cải chua, cháu nghĩ tay nghề của Tô Tâm Vị tốt, cho nên mới bảo cô ấy đi muối dưa. Dù sao thì hầu hết mọi người trong căng tin đều sẽ ăn dưa muối. Nếu những thứ này được muối ngon, các thanh niên tri thức sau này sẽ rất vui khi ăn. Cháu tưởng chỉ mất một ngày thôi, thế nên mới tự mình nấu ăn để không phải tìm người khác, nhưng không ngờ món cháu nấu lại khó ăn đến thế, còn lãng phí đồ ăn."

Tô Tâm Vị không nhịn được cười khẩy sau khi nghe những lời của Kiều Thanh.

Kiều Thanh này trái lại rất thông minh, chẳng mấy chốc đã tìm ra lý do thoái thác. Tại sao cô ta lại muốn cướp công việc của cô, trong lòng Tô Tâm Vị sáng tỏ như gương.

"Cô chỉ nói một câu không cân nhắc chu toàn là có thể để tất cả thanh niên tri thức này nhịn đói à?” Vương Kiến Quốc từ lâu đã không ưa Kiều Thanh. Vì e ngại ba cô ta là Kiều Phú Quý nên mới luôn chịu đựng. Bây giờ cô ta gây ra chuyện lớn như vậy, Vương Kiến Quốc đương nhiên không thể có sắc mặt tốt.

Kiều Thanh cắn môi, không ngờ Vương Kiến Quốc lại không nể mặt cô ta đến thế.

Cái gì mà cô ta bỏ đói những thanh niên tri thức này? Không phải cô ta đã chuẩn bị xong tất cả các món ăn rồi sao? Là do chính bọn họ kén chọn, còn trách ai nữa!

Nhưng mà Kiều Thanh cũng không phải kẻ ngu, tất nhiên không dám nói ra những lời này.

Cô ta nhíu mày, khàn giọng nói: "Cháu sai rồi, đội trưởng Vương, lần sau cháu sẽ không phạm sai lầm như vậy nữa."

Người ta cũng đã thừa nhận sai lầm, nếu Vương Kiến Quốc tiếp tục truy cứu thì có vẻ như ông đang cố tình nhắm vào Kiều Thanh.

Vương Kiến Quốc hừ lạnh một tiếng, sau đó nói: "Biết sai là được. Làm người thì điều quan trọng nhất là phải an phận, biết mình nên làm gì và không nên làm gì! Phải biết rõ vị trí của mình. Bữa ăn hôm nay quả thực có hơi khó ăn. Mọi người tạm chấp nhận ăn bữa này đi, ngày mai tôi sẽ mua thêm rau và thịt hầm! Để đầu bếp Tô nấu, mọi người thấy thế nào?"

Vương Kiến Quốc nhìn về phía Tô Tâm Vị, cố tình cao giọng.

Những thanh niên tri thức này vốn đang rất tức giận, nhưng đội trưởng Vương đã bù đắp bằng cách nói rằng ngày mai sẽ bổ sung thêm đồ ăn, còn bảo đầu bếp Tô nấu. Tay nghề của đầu bếp Tô thì không phải bàn, thịt do chính tay cô làm ra sẽ ngon đến mức nào?

Những thanh niên tri thức bắt đầu mong chờ, thậm chí còn cảm thấy đồ ăn trong miệng có mùi lá rau thối cũng không đến nỗi khó nuốt.

Vương Kiến Quốc dễ dàng giải quyết mối nguy, sau đó lạnh lùng lườm Kiều Thanh một cái, xoay người đi vào phòng bếp.

Trong bếp, Kiều Phú Quý đã xới cơm và bưng canh gà do Kiều Thanh hầm ra. Ngoài canh gà, Kiều Thanh còn phục vụ một phần rau xanh và đậu phụ riêng cho họ.

Sau khi nhìn thấy Vương Kiến Quốc đi vào, hai người mới cầm đũa lên, Bí thư Tôn quan tâm hỏi: "Kiến Quốc, bên ngoài có chuyện gì vậy?”

Vương Kiến Quốc đáp qua loa: "Không có chuyện gì đâu, chỉ là cãi nhau một chút thôi. Chuyện thường ngày ấy mà. Xử lý xong rồi, Bí thư Tôn, chúng ta uống canh gà đi."

Nói xong, Vương Kiến Quốc lập tức múc một bát canh gà cho Bí thư Tôn, còn cho thêm hai chiếc đùi gà lớn vào.

Bí thư Tôn nhấp một ngụm canh, Kiều Phú Quý nhìn ông với ánh mắt dò hỏi, tìm cơ hội gọi Kiều Thanh vào ăn cơm.

Nhưng điều mà Kiều Phú Quý không ngờ tới là Bí thư Tôn sau khi nhấp một ngụm canh gà xong lại khẽ cau mày.

Tuy nhiên, Bí thư Tôn không nói gì, chỉ cầm đũa gắp rau cải và đậu phụ.

Vương Kiến Quốc muốn ngăn cản, nhưng đã không còn kịp.

Bí thư Tôn vừa cho bắp cải và đậu phụ vào miệng, còn chưa kịp nuốt xuống đã lập tức nhổ ra.

"Món này bị sao vậy, tại sao lại có mùi lá rau thối? Căng tin thanh niên tri thức của chúng ta có thể ăn thanh đạm, tiết kiệm nhưng nhất định phải đảm bảo sức khỏe. Hai người không đọc báo sao? Trên báo chí đã nói ăn những thứ như lá rau thối này có hại cho sức khỏe!"

Bí thư Tôn vừa dứt lời, sắc mặt Kiều Phú Quý lập tức trở nên rất khó coi.

Kiều Thanh đã gây ra chuyện gì thế này? Bảo cô ta làm món ăn mà sao lại mang lá rau thối vào đây! Đúng là thành sự thì ít, bại sự thì nhiều!

"Bí thư Tôn, có lẽ do đầu bếp không để ý, chúng ta không ăn món này, ăn thịt gà đi." Vương Kiến Quốc lập tức bưng đĩa rau cải và đậu hũ đến trước mặt mình, nịnh nọt nói.

Nhưng Bí thư Tôn vừa mới nếm thử một ngụm canh gà, rất dầu mỡ, bên trên còn nổi lên một lớp mỡ gà màu vàng cam, hoàn toàn không có cảm giác thèm ăn.

Bí thư Tôn đứng dậy, nói: "Hai người ăn đi, tôi cũng chưa thấy đói. Tôi tới thôn của hai người khảo sát đã mấy ngày, theo quy định, tôi cũng nên đi đến các thôn lân cận khảo sát xem thế nào."

Nói xong, Bí thư Tôn quay người đi ra ngoài không chút do dự.

Vương Kiến Quốc lập tức sốt ruột, vội vàng đuổi theo: "Bí thư Tôn, này, anh đừng vội rời đi. Thôn Bình An của chúng ta rất rộng lớn, còn có một số nơi chúng ta chưa khảo sát đâu."

Bí thư Tôn dừng bước, nhìn về phía Vương Kiến Quốc, vỗ vai ông nói: "Lão Vương, tôi biết cậu có ý gì, chúng ta đã là bạn bè nhiều năm, nếu tôi có thể giúp được, nhất định sẽ giúp. Tôi đi trước, cậu đừng đuổi theo."

Nói xong, Bí thư Tôn cưỡi chiếc xe đạp Phượng Hoàng của mình, nhanh chóng biến mất trên con đường mòn.

Vẻ mặt vốn đã căng thẳng của Vương Kiến Quốc lập tức không kìm được nữa, ông u ám quay trở lại phòng bếp.

Âm thanh này không chỉ làm Kiều Thanh vừa vào cửa giật mình mà ngay cả Kiều Phú Quý cũng giật nảy mình. Khuôn mặt của hai cha con đều câm như hến, lo lắng liếc nhìn nhau.

Vương Kiến Quốc cười lạnh, mắng: "Đi rồi! Bí thư Tôn đi rồi! Đi các thôn khác khảo sát đấy! Hai cha con các người hài lòng chưa? Có phải thấy rất hài lòng không?”

Nghe Vương Kiến Quốc nói xong, Kiều Phú Quý vẫn còn lớn tiếng kêu oan: "Lão Vương, ông nói mấy lời này có hơi quá đáng rồi đấy. Bí thư Tôn muốn rời đi, cũng không phải do tôi gây chuyện, ông trút giận lên tôi làm gì?"

Vương Kiến Quốc tức giận, lập tức tiến lên nắm lấy cổ áo Kiều Phú Quý, sắc mặt vô cùng u ám.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc