Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nóng!
Cơn nóng hừng hực như thiêu đốt khiến đầu óc quay cuồng, từng đợt sóng nhiệt ập đến nhấn chìm lý trí của Tô Tâm Vị. Trong bóng tối mờ mịt, bàn tay cô vô thức lần mò, chạm phải những múi cơ bụng săn chắc, mát lạnh...
Tô Tâm Vị hoàn toàn mất kiểm soát, theo bản năng nhào tới, sà vào lòng người đàn ông xa lạ.
Không biết qua bao lâu, ánh nắng chói chang xuyên qua ô cửa sổ cũ kỹ rọi thẳng vào mặt, lúc này Tô Tâm Vị mới giật mình tỉnh giấc. Cô định trở mình bật dậy, nhưng cơ thể nặng nề như đeo đá khiến cô không tài nào nhúc nhích nổi.
Bởi vì... bây giờ cô quá béo!
Vừa cúi đầu xuống, đập vào mắt cô là những ngấn mỡ xếp lớp bên hông, trông chẳng khác nào đeo mấy cái phao bơi. Không chỉ vòng eo phì nhiêu, mà cặp đùi cũng to như cột đình, cánh tay núc ních thịt, cùng gương mặt tròn vo như cái bánh bao ngâm nước.
Tô Tâm Vị hoảng hốt đến mức suýt ngất xỉu tại chỗ, không kìm được hét lên một tiếng chói tai.
Xuyên không về thập niên 70 một cách khó hiểu thì thôi đi, tại sao lại bắt cô mang cái thân hình hộ pháp này chứ! Ông trời ơi, ông đùa dai quá rồi đấy!
Tiếng hét thất thanh của Tô Tâm Vị đã đánh thức người đàn ông nằm bên cạnh.
Đó là một người đàn ông có gương mặt tuấn tú nhưng cực kỳ lạnh lùng, nghiêm nghị. Lông mày rậm sắc bén, đuôi mắt hẹp dài, sống mũi cao thẳng tắp, đôi môi mỏng bạc tình cùng đường viền hàm sắc sảo như dao tạc.
Anh nhíu chặt mày, từ từ mở đôi mắt thâm trầm. Ánh nhìn của anh chiếu thẳng vào Tô Tâm Vị, lạnh lẽo như băng tuyết giữa mùa đông khắc nghiệt.
Tô Tâm Vị rùng mình trước ánh mắt ấy.
Ký ức ùa về như thác lũ. Nguyên chủ tối qua say rượu, lảo đảo thế nào lại rơi xuống sông. Người đàn ông này là thanh niên tri thức vừa được phân về thôn Bình An, anh có lòng tốt nhảy xuống cứu cô, nhưng không ngờ cô lại mượn rượu làm càn, cưỡng ép người ta...
"Hiểu lầm! Tất cả chỉ là hiểu lầm thôi! Anh yên tâm, cứ coi như chưa từng xảy ra chuyện gì cả! Tôi không cần anh chịu trách nhiệm đâu!"
Tô Tâm Vị luống cuống tay chân vơ lấy quần áo mặc vào, miệng lắp bắp giải thích không ngừng.
Thế nhưng, tai họa ập đến nhanh như một cơn lốc.
Cô vừa mới mặc xong quần áo, định thần không biết quỷ không hay chuồn êm, thì "Rầm" một tiếng, cánh cửa gỗ mục nát bị ai đó đạp tung.
Bên ngoài, ánh nắng chói chang rọi rõ mồn một đám đôngố nhố. Phải đến nửa cái thôn đang đứng đó, người cầm đuốc, kẻ cầm đèn pin soi thẳng vào mặt cô. Dẫn đầu đám người chính là chồng sắp cưới của nguyên chủ - Lục Vân Hiên.
Mặt Lục Vân Hiên đỏ gay, gân cổ quát tháo: "Tô Tâm Vị! Cô đúng là đồ béo không biết liêm sỉ! Mẹ nó, nửa đêm nửa hôm không về nhà, hại bọn tôi đi tìm khắp nơi, hóa ra cô lại chui vào đây lăn lộn với thằng đàn ông khác! Cô dám cắm sừng tôi à? Từ hôn! Tôi muốn từ hôn ngay lập tức!"
Đám đông lập tức nhao nhao lên như ong vỡ tổ:
"Trời đất ơi! Cái cô Tô Tâm Vị này đúng là chẳng còn chút liêm sỉ nào! Sống đến từng này tuổi đầu, tôi chưa từng thấy loại đàn bà nào trơ trẽn như thế!"
"Chứ còn gì nữa! Lục Vân Hiên người ta là sinh viên đại học, là nhân tài số một của thôn Bình An này! Cậu ấy chịu đính hôn với con mập này là đã nể mặt lắm rồi, thế mà cô ta còn dám vụng trộm trai gái! Lại còn cắm sừng người ta công khai thế này!"
"Đúng vậy! Lục Vân Hiên vừa có tài vừa có sắc, thi đỗ đại học xong thì tiền đồ rộng mở thênh thang, muốn cưới gái nhà giàu trên thành phố cũng dư sức! Đàn ông có ai chịu nhục được chuyện này đâu. Nhìn hai đứa nó quần áo xộc xệch thế kia, chắc chắn là gạo đã nấu thành cơm rồi!"
"Hình như gã kia là thanh niên tri thức mới từ thành phố về, trông cũng sáng sủa đẹp trai ra phết! Thế mà lại nuốt trôi được con mập Tô Tâm Vị này, khẩu vị cũng mặn thật đấy, chậc chậc..."
Nghe đám dân làng năm người mười ý bàn tán xôn xao, nếu là nguyên chủ với tính khí hèn nhát trước kia, chắc đã xấu hổ đến mức chạy ra sông tự tử từ lâu rồi.
Nhưng Tô Tâm Vị lúc này lại vô cùng tỉnh táo. Cô cẩn thận lục lọi lại ký ức của nguyên chủ, càng nghĩ càng thấy có gì đó sai sai, thậm chí là cực kỳ quái đản.
Thứ nhất, tối qua mẹ con nhà họ Lục mời nguyên chủ đến ăn cơm, lý do là ăn mừng Lục Vân Hiên thi đỗ đại học. Nhưng nếu là tiệc mừng, tại sao không mời cả bố mẹ nguyên chủ mà chỉ gọi mỗi mình cô? Lại còn chuốc rượu cho cô say bí tỉ?
Thứ hai, lúc nguyên chủ ra về, Lục Vân Hiên xung phong tiễn cô một đoạn đường. Nhưng đến khúc bờ sông, cú ngã đó... cô nhớ mang máng có cảm giác như bị ai đó cố tình đẩy mạnh từ phía sau.
Hơn nữa, người thanh niên tri thức này giờ đó đáng lẽ phải đang ngủ say, tại sao lại trùng hợp xuất hiện đúng lúc để cứu người như vậy?
"Tô Tâm Vị! Cô đúng là đồ đê tiện, làm ô uế thanh danh thôn xóm! Nhà họ Lục tôi tuyệt đối không chấp nhận loại con dâu lăng loàn như cô! Từ hôn! Bây giờ từ hôn ngay lập tức!"
Mẹ Lục cũng có mặt trong đám đông, bà ta hùng hổ xông lên, giơ bàn tay thô ráp định tát thẳng vào mặt Tô Tâm Vị.
Nhưng cái tát ấy đã không thể chạm đến gò má cô.
Tô Tâm Vị ngước mắt lên, sững sờ thấy người đàn ông vừa nãy còn nằm trên giường giờ đã ăn mặc chỉnh tề, đứng chắn sừng sững trước mặt cô như một bức tường thành. Anh cao hơn cô cả cái đầu, bàn tay rắn chắc như kìm sắt giữ chặt cổ tay mẹ Lục, dùng sức đẩy bà ta lùi lại, giọng nói trầm thấp đầy uy lực:
"Có gì thì nói chuyện đàng hoàng! Đừng có động tay động chân!"
Mẹ Lục bị đẩy lảo đảo suýt ngã, lập tức bù lu bù loa lên, vừa khóc vừa vỗ đùi đen đét, chỉ tay vào mặt Tô Tâm Vị và nam thanh niên tri thức mắng xối xả:
Lời kích động của mẹ Lục như đổ thêm dầu vào lửa, khiến đám đông phẫn nộ tột độ.
"Đưa nó lên đồn công an! Tố cáo tội lưu manh! Cho nó đi tù mọt gông!"
"Đúng! Phải giải lên huyện! Loại người đồi phong bại tục này phải cho ăn đạn mới chừa!"
"Phải đấy, nếu là ngày xưa thì con Tô Tâm Vị kia đã bị gọt đầu bôi vôi, nhốt vào chuồng lợn thả trôi sông rồi!"
Lục Vân Hiên thấy tình hình đã chín muồi, liền bồi thêm một đòn chí mạng: "Tô Tâm Vị! Hôm nay cô đã vứt sạch thể diện nhà họ Lục, giẫm nát lòng tự trọng của Lục Vân Hiên tôi! Tôi tuyên bố hủy hôn với cô!"
Khuôn mặt Lục Vân Hiên đen như đáy nồi, lời nói sắc lạnh như dao chém sắt, ra vẻ nạn nhân đau khổ tột cùng.
Lúc này, mẹ Tô từ trong đám đông chen lấn xông vào, bà hốt hoảng nắm lấy tay con gái. Nhìn Tô Tâm Vị đầu tóc rối bù, lại nhìn sang người đàn ông lạ mặt đứng phía sau, hốc mắt bà đỏ hoe, giọng run rẩy:
"Tâm Vị! Rốt cuộc là chuyện gì vậy con? Con sắp làm đám cưới với thằng Hiên rồi mà! Sao lại ra nông nỗi này? Sao con lại dại dột thế hả con?"
"Thứ đàn bà không tuân thủ nữ tắc như nó, nhà họ Lục chúng tôi không dám rước về! Vân Hiên đã nói rồi, hủy hôn!" Mẹ Lục liếc xéo mẹ Tô một cái đầy khinh bỉ, cằm hất lên cao ngạo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


