Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trực giác nhắc nhở là có chuyện, Lý Thâm trầm mặt hỏi: "Mẹ các con và thím ba có phải đã xảy ra chuyện gì không?"Nhị Bảo lập tức kể lại chuyện Lý Thiết Trụ giành cá của bọn chúng.
Lý Thâm không nghĩ tới sẽ có chuyện như vậy, mặt càng thêm âm trầm, bảo mấy đứa Đại Bảo ăn cơm trước, sau đó anh cũng đi về phía cổng.
Thẩm Y Y chạy tới cổng lắng nghe một chút động tĩnh bên ngoài, sau đó đột ngột kéo cửa ra.
Là Lý Thâm.
Thẩm Y Y quay đầu nở nụ cười với anh.
Lý Thâm mím môi.
Mà đôi mẹ con bị ngã xuống đất chật vật cực kỳ.
"Mẹ, mẹ mau đứng lên đi, đè chết con rồi.
" Lý Thiết Trụ ồn ào.
"Ôi, tâm can của mẹ.
" Giang Ái Linh vội vàng đứng lên, cũng đỡ con trai mình lên, ngẩng đầu một cái liền thấy Thẩm Y Y cười như không cười nhìn bọn họ.
Giang Ái Linh nộ khí bốc lên, chỉ vào mũi Thẩm Y Y, "Thẩm Y Y, cô cố ý?"Ánh mắt Lý Thâm run lên, lôi tay Thẩm Y Y muốn kéo cô ra phía sau lưng mình nhưng bị Thẩm Y Y kéo ngược lại, lắc đầu.
Ý là cô có thể làm được, không cần anh ra tay.
Cái này khiến ánh mắt Lý Thâm tối ngầm, nhưng mà lúc ánh mắt liếc đến bàn tay cô đang nắm lấy tay mình thì ánh mắt ảm đạm lại xuất hiện một vòng sáng ngời.
Nhưng một giây sau, Thẩm Y Y liền buông ra.
Lý Thâm nhịn không được đưa tay ra sau lưng, vuốt nhẹ một chút.
"Giang Ái Linh, cô nói gì vậy?" Thẩm Y Y cười lạnh, gọi thẳng tên Giang Ái Linh, "Chẳng lẽ là tôi bảo cô nằm ở trên cửa?""Chị!" Giang Ái Linh nghẹn lại.
"Mẹ.
" Điểm chú ý của Thiết Trụ cũng không nằm ở việc cái nhau, nó vừa đứng lên là con mắt liền không nhịn được chĩa vào trong nhà.
Lúc nhìn thấy bên trong nhà chính thịt khô, cá, trứng gà và cơm gạo trắng sắc hương vị đều đầy đủ thì nước miếng của nó đều muốn chảy ra, giật giật góc áo mẹ nó nói, "Thịt! Cơm!"Giang Ái Linh, cùng mẹ Lý và chị dâu cả Lý vừa mới chạy tới thuận theo ánh mắt của nó nhìn sang, lúc nhìn thấy đồ ăn phong phú trên mặt bàn thì đều sợ ngây người.
Đây, đây là đang ăn tết sao?Không, ăn tết cũng không thịnh soạn như vậy nha?Thiết Trụ thấy mẹ nó không để ý tới nó, lại nhìn thấy bà nội nó đã tới, trực tiếp chạy đến nói với nội, "Nội, con muốn ăn thịt.
""Thịt cái gì mà thịt, đây cũng không phải nhà của cháu!" Mẹ Lý vô thức nói xong, nhìn về phía Giang Ái Linh đang sững sờ ở phía sau, mắng, "Làm cái gì vậy hả? Mau chóng về nhà cho tôi, từ sáng đến tối có thể yên tĩnh chút hay không?"Giang Ái Linh lấy lại tinh thần, nhớ tới mục đích của mình, kêu lên: "Mẹ, về nhà cái gì? Hôm nay con nhất định phải nói chuyện với chị dâu hai cho rõ ràng.
"Ánh mắt không tự chủ liếc nhìn về phía thịt và cơm trên bàn.
Cô ta cũng đã lâu không ăn thịt và cơm gạo trắng, còn là thịt thơm nức mũi và cơm gạo trắng hạt lớn!Không có lý do thì thôi, dù sao đã chia nhà rồi.
Nhưng đã có lý do, cô ta nhất định phải ăn được bữa thịt này của phòng hai, ai bảo Thẩm Y Y dám đánh con trai của cô ta chứ?.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















