Tả Đan Đan không có cách nào kêu người đó là bà nội, ở trong lòng cô, bà nội nuôi dưỡng cô lớn lên mới là người thân nhất của cô, cũng là bà nội duy nhất.Cũng may hai người Lý Huệ cũng không để ý, chỉ lo lắng chuyện Tả Đan Đan ra đồng làm việc.Nếu là bình thường thì cũng đỡ, chuyện không nhiều, làm sơ sơ là được.
Nhưng bây giờ là thời điểm việc đồng áng bận rộn, nhiệm vụ làm khoán đến hộ gia đình nên không thể thoải mái được, nếu như con gái đi thì sẽ chịu cực.
Trên thực tế, Tả Đan Đan tới mấy ngày nay cũng chưa từng thấy mặt người chú này một lần.
Mà con trai của Tả Đại Thành cũng bởi vì đi học cấp hai ở huyện mà không ở nhà.Trên bàn vuông bày hai cái tô, một tô cơm bí đỏ và một tô cơm canh cải xanh.
Chỉ với những món ăn này thôi, bình thường cũng rất hiếm khi được ăn.
Đây là lúc công việc nông bận rộn nên mới có thể ăn.
Nếu là bình thường thì cũng chỉ có thể ăn một ít lương thực phụ như ngô, khoai, sắn.Lúc một nhà ba miệng Tả Đan Đan tiến vào, người trong nhà đã ngồi xong.
Bốn bên chỉ còn lại một bên, Tả Đan Đan cũng không lên tiếng, liền theo vợ chồng Tả Đại Thành ngồi chung một chỗ.Bà cụ chia thức ăn xong, người lớn đều được một chén đầy, Tả Thanh cũng được chia hơn nửa chén, nhưng Tả Hoan và Tả Đan Đan chỉ có thể được chia nửa chén.Sau khi Tả Thanh nhận lấy chén ăn của mình thì tự giác chia cho Tả Hoan một chút.Bà cụ nhìn thấy cũng không lên tiếng.Tả Đan Đan còn đang lẩm bẩm Tả Thanh quá trung thực rồi, đột nhiên phát hiện cơm trong chén mình cũng nhiều hơn rất nhiều, gần như là một chén đầy.
Bên cạnh, trong chén Lý Huệ chỉ còn lại nửa chén.Lỗ mũi Tả Đan Đan đột nhiên chua chua.*Đọc tới đây tự nhiên thương gia đình nữ chính quá :((.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)