Tả Đan Đan không hề lo lắng chút nào về việc có được ăn trứng gà hay không, hiện giờ cô đã có vườn trái cây, sau này cô phải nghĩ cách đổi lấy vài con gà con thả vào trong đó nuôi mới được, sau này chẳng phải sẽ ăn không hết trứng hay sao.Chủ yếu là cô cảm thấy bà nội Tả có chút bất công.Thông qua nhiều chuyện lúc trước có thể thấy được, bà nội Tả nghiêng về phía gia đình bác cả Tả Hồng Quân hơn.
Trong nháy mắt, cô lại xuất hiện trong vườn trái cây một lần nữa.
Lúc này sắc trời ở vườn trái cây vẫn còn sáng. Bởi vì bà nội đã chuẩn bị rất kỹ càng, mấy thứ như bếp ga mà Tả Đan Đan cũng tìm thấy.
Cô lấy nước từ trong giếng ở phía trước căn nhà gỗ nhỏ, dùng ấm thiếc nấu một ấm nước, sau đó chứa vào trong thùng rồi tắm nước ấm ngay bên ngoài căn nhà gỗ. Dường như nhiệt độ không khí trong không gian này lúc nào cũng ấm áp. Tả Đan Đan còn nhớ khi còn nhỏ, chỉ khi nào vào xuân bà nội mới đưa cô đến vườn trái cây, dường như lo lắng cô sẽ phát hiện ra điều bất thường. Sau khi tắm nước ấm và còn dùng cả xà phòng, Tả Đan Đan cảm thấy cả người vô cùng thoải mái. Thu dọn đồ đạc xong, cô xách giỏ đi kiểm tra mấy cái cây ăn quả. So với những vườn trái cây thông thường thì vườn trái cây này không quá lớn.
Kích thước của nó chỉ bằng năm sân bóng. Tuy nhiên cây nào cây nấy đều trĩu quả, víu cả thân cây cong xuống đất. Hơn nữa Tả Đan Đan phát hiện ra rằng không hề có quả thối nào trên mặt đất.
Điều này chứng tỏ rằng quả trên cây sẽ không rụng bớt một phần như trong thực tế.
Thậm chí những năm gần đây, chẳng có ai đến chăm sóc vườn trái cây này, quả trong vườn cũng không hề có dấu hiệu rụng đi, chứng tỏ khu vườn này không cần hái quả khi đến mùa thu hoạch. Tả Đan Đan thậm chí còn nghi ngờ rằng cho dù cả đời này cô có không động đến thì quả vẫn có thể mọc trên cây mãi. Tả Đan Đan thở phào nhẹ nhõm, nếu thực sự cứ đến mùa thu hoạch là phải hái quả thì chẳng phải cô sẽ mệt chết sao.
Chủ yếu là hái quả xuống rồi, tạm thời cũng không có biện pháp xử lý, đến lúc đó còn lãng phí nữa. Vật gia truyền mà bà nội để lại quả là thần kỳ!Sau khi tuần tra lãnh thổ của mình xong, Tả Đan Đan liền rời khỏi vườn trái cây và trở về phòng.
Lần trước cô đã phát hiện ra rằng thời gian ở trong vườn hẳn là đồng bộ với thế giới bên ngoài.
Cô không thể ở trong đó quá lâu, nếu không chắc chắn sẽ bị người khác nghi ngờ. Hơn nữa ngày mai cô phải lên thị trấn đón người nên còn phải dậy sớm nữa.Sáng sớm tinh mơ, Lý Huệ đã đích thân gọi cô dậy từ bên ngoài. “Giết tao đi, ồn chết đi được.” Tả Hoan bị đánh thức, lẩm bẩm một tiếng rồi ngồi dậy. Tả Đan Đan nhanh chóng đáp lại: “Mẹ ơi, con dậy rồi.” Sau đó cô nhanh chóng đứng dậy mặc quần áo vào..
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)