Tả Đan Đan từ nhỏ đã ăn hoa quả bà nội trồng. Vườn trong nhà có một vài cây hoa quả nhưng Tả Đan Đan biết rõ, đây chẳng qua chỉ là một phần nhỏ mà thôi, vườn trái cây thực sự của bà nội rất thần bí. Trước khi cô mười tuổi, cô thường đi theo bà nội đến vườn trái cây.
Thế nhưng lần nào đến đó cũng là khi cô ngủ quên. Lần nào bà nội cũng nhân là lúc cô đang ngủ trưa, liền đưa cô đến vườn trái cây, khi cô tỉnh lại thì đã ở trong vườn trái cây rồi.Sau đó, đợi cho đến khi cô ngủ quên ở trong căn nhà gỗ của vườn trái cây rồi, bà nội mới đưa cô đi ra. Sau mười tuổi, thì không còn thấy bà nội đưa cô đến vườn trái cây thêm lần nào nữa, cô cũng từng hỏi bà nội, nhưng bà nội đều nói đã bán vườn trái cây đi rồi, bây giờ chỉ còn vườn trái cây ở trong sân kia thôi.
Bên cạnh đống dụng cụ làm nông còn một chiếc bàn gỗ nhỏ. Lúc này, trên bàn có một phong thư. Nhìn chữ viết trên đó, Tả Đan Đan kích động chạy vội tới, cầm phong thư lên, mở ra xem. “Cháu gái ngoan, khi cháu nhìn thấy phong thư này chắc chắn bà nội đã không còn nữa rồi.
Bà rất vui, cuối cùng cháu cũng kế thừa vườn quả nhà họ Tả chúng ta rồi.
Hy vọng cháu đừng trách lúc trước bà đã giấu cháu.
Đây là quy tắc của nhà họ Tả chúng ta, bất cứ một người nào được thừa kế vườn trái cây cũng đều phải do kỳ ngộ của bản thân, bà nội lo lắng nếu như nói cho cháu biết trước, rồi sẽ làm cháu mất đi tư cách thừa kế vườn trái cây. …Bà nội không biết cháu sẽ gặp phải khó khăn gì, vậy nên trước đó bà đã chuẩn bị cho cháu rất nhiều thứ… Đan Đan, cháu gái ngoan của bà, gặp phải bất cứ khó khăn gì cũng đừng sợ.
Vườn trái cây này chính là chỗ dựa của cháu, bà nội không thể ở bên cháu cả đời được, hy vọng vườn trái cây này sẽ giúp Đan Đan của bà sống bình an một đời.…Đan Đan, cháu phải nhớ lấy, chuyện vườn quả không được nói với bất cứ một ai cả, cho dù là người thân nhất cũng không được nói.
Đan Đan, cháu nhất định phải nhớ kỹ lời bà nội dặn.” Khi đọc xong nội dung trong thư, trên mặt Tả Đan Đan toàn là nước mắt. Thì ra vườn quả này không ở trong thế giới thực mà tồn tại trong mặt dây chuyền gia truyền.
Nhiều năm nay bà nội nuôi cô lớn là nhờ có vườn trái cây này. Không phải là cô đã về quá khứ… “Bà nội, cháu nhất định sẽ bảo vệ vườn trái cây thật tốt.” Tả Đan Đan lau nước mắt đi..
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

