Ôn Như Ý vừa bước vào cổng thì bị mọi người chú ý rồi, hôm qua mấy người này biết hôm nay cô đi xem mắt, bây giờ thấy cô quay về, cũng hóng hớt hỏi:
“Như Ý, cháu về rồi à, đi xem mắt như thế nào rồi?”
Mặc dù Ôn Như Ý không muốn nói chuyện này với họ, nhưng bây giờ cô cũng chỉ có thể cười đáp lại:
“Không ra sao cả, bọn cháu chỉ gặp nhau một cái, vừa nãy anh ấy có việc, nói chuyện một lúc thì anh ấy đi làm việc rồi.”
Có người vội hỏi: “Thế cháu cảm thấy rốt cuộc có thể thành hay không?”
Vốn dĩ Ôn Như Ý muốn nói thẳng là không, nhưng suy nghĩ lại bèn cười nói: “Thím à, bọn cháu còn chưa tìm hiểu nữa đấy, cái này cháu cũng không trả lời thím được, nếu sau này có tiến triển, nhất định cháu sẽ nói cho mọi người nghe.”
Mọi người nghĩ cũng phải, chỉ là mới gặp mặt một lần, chắc chắn là không thể kết luận được, cho nên họ không hỏi nữa.
Nhưng Trương Thái Lan thì khác, vừa nhìn dáng vẻ của Ôn Như Ý là biết hôm nay cô xem mắt tám mươi phần trăm là không thành, trong lòng bà ta mừng thầm, nhưng mà lần này bà ta không có thể hiện biểu cảm ra ngoài mặt, tránh để mấy người kia nói bà ta đố kỵ với người khác.
Triệu Tú Hoa nghe thấy thì quay đầu qua nhìn, ngây người một lúc rồi nói: “Mau đi rửa tay đi, mẹ để đồ ăn lại cho con đấy.”
Ôn Như Ý đáp lại rồi vào phòng, đặt túi vào tủ sau đó đi đến kệ chậu rửa mặt, múc một muôi nước trong xô bên cạnh rồi rửa tay, sau đó cô lại lấy cơm cho mình, vừa ngồi xuống, Ôn Minh Khang với Châu Mỹ Thanh kéo con vào nhà, Triệu Tú Hoa thì đi theo sau hai người, lau tay xong mở miệng hỏi cô:
“Sao nhanh như vậy con đã về rồi, có gặp được người chưa?”
Ôn Như Ý nhớ lại dáng vẻ của người đàn ông, khẽ bĩu môi nói: “Người trông cũng được, rất cao rất to, những cái khác thì bỏ đi.”
Triệu Tú Hoa vừa nghe thấy lời này thì sốt ruột: “Thế nào gọi là những cái khác thì bỏ đi, xảy ra chuyện gì rồi?”
Ôn Như Ý chỉ về phía cánh cửa, Triệu Tú Hoa lập tức quay người đóng cửa lại: “Con ăn trước đi, ăn xong rồi nói.”
Ôn Như Ý uống một chút nước, trực tiếp kể chuyện mấy ngày hôm trước cô gặp Tần Trí Viễn và tình hình lúc nãy cho họ nghe, cuối cùng nói thêm: “Con cảm thấy con người anh ta có thể không được thành thật, cho nên chào hỏi xong, con về trước rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


