Nhìn vẻ mặt thất vọng của vợ, trong lòng Giang Trí Viễn bỗng thấy bứt rứt không yên.
Hắn vất vả lắm mới cưới được cô vợ này. Đừng thấy mấy nhà bình thường không muốn gả con gái cho tên lưu manh Giang Trí Viễn, bản thân hắn cũng kén chọn lắm chứ.
Nếu không thì cũng chẳng kéo dài đến tận bây giờ mới kết hôn. Ở nông thôn, hai mươi ba tuổi mới lấy vợ thực sự là rất muộn rồi.
Da dẻ Tô Tô tuy vì làm lụng nhiều nên không được trắng trẻo cho lắm, nhưng ngũ quan lại vô cùng tinh xảo, ở mười dặm tám thôn cũng được coi là người có nhan sắc.
Chỉ là nhà họ Tô đòi sính lễ cao, cộng thêm cả nhà họ Tô cũng chẳng phải hạng người tốt đẹp gì, nên cô mới không đắt giá cho lắm.
Đúng lúc Giang Trí Viễn lại nổi máu háo sắc với cô, lại có khả năng lo được tiền sính lễ, thế là chuyện này thành thôi.
Tô Tô vốn đã xinh đẹp, nay lại lộ ra vẻ mặt như vậy, khiến Giang Trí Viễn cảm thấy mình cứ như một kẻ đại ác nhân tày trời nào đó.
“Cái đó, chắc chắn là cho em rồi, vợ cứ giữ lấy đi.”
Mặc dù xót ruột, nhưng Giang Trí Viễn rốt cuộc vẫn không nhận lại tờ một đồng kia.
Nghe hắn nói vậy, Tô Tô liền không khách khí cất luôn tiền vào túi mình.
Cho đến khi bóng dáng tờ tiền hoàn toàn biến mất, Giang Trí Viễn mới lưu luyến thu hồi ánh mắt. Phải lúc nào vận khí cực tốt hắn mới thắng được một đồng đấy.
“Bình thường các anh chơi bài lớn lắm à? Một ngày thắng thua những một đồng cơ đấy.”
Tô Tô dò xét hỏi.
Giang Trí Viễn lắc đầu, “Thực ra bình thường thắng thua nhiều nhất cũng chỉ một hai hào thôi, sáng nay không biết sao, vận khí tốt không tả nổi.”
“Ồ, xem ra những lời lão đạo sĩ kia nói trước đây đều là thật rồi.”
Giang Trí Viễn hơi gãi đầu khó hiểu, “Lão đạo sĩ nào cơ?”
“Không có gì, chỉ là trước đây nghe một lão đạo sĩ nói em khá có phúc khí, lại vượng phu.” Tô Tô mỉm cười, “Nhưng cũng không cần để trong lòng đâu, mấy người đó thường là kẻ lừa đảo thôi.”
Lời này Giang Trí Viễn lại lọt tai. Trước đây hắn chưa từng có vận đỏ như vậy, tại sao ngày đầu tiên lấy vợ đã thắng được một đồng?
Nói không chừng vợ mình vượng phu thật đấy!
Nghĩ vậy, hắn lại càng vui vẻ hơn.
“Ra ăn cơm hết đi! Bà đây đúng là nợ nần chúng mày, về nhà là chui tọt vào phòng, cũng không biết đường ra phụ một tay!”
Trần Phán Đệ bên ngoài chửi rủa ầm ĩ, nhưng vẫn nấu xong bữa cơm.
Trên bàn ăn, sắc mặt của chị dâu cả và chị dâu hai nhà họ Giang đều không được tốt cho lắm.
Bữa sáng là do hai chị em dâu bọn họ nấu, bữa trưa tuy không phải nấu, nhưng cả buổi sáng họ đều phải ra đồng làm việc.
Kết quả bữa trưa lại do mẹ chồng và em chồng nấu, cô em dâu ba mới vào cửa này không lẽ cũng là một kẻ lười biếng sao?
“Em dâu ba thật có phúc quá nhỉ!” Giọng điệu của chị dâu cả Phương Mai ít nhiều mang theo sự mỉa mai, “Hồi chúng tôi mới vào cửa, việc nhà đều phải bao thầu hết, đâu được như em dâu ba ngủ đến tận trưa trật trưa trờ.”
“Có đồ ăn mà vẫn không bịt được miệng cô lại đúng không?” Trần Phán Đệ nghe ra ý tứ trong lời nói của con dâu cả, Tô Tô còn chưa kịp đáp trả, bà ta đã bị châm ngòi nổ.
“Mẹ, con cũng chỉ nói sự thật thôi mà!” Phương Mai bĩu môi, đối với người mẹ chồng nắm giữ toàn bộ thu nhập của cả nhà này, cô ta cũng có phần e sợ.
Trần Phán Đệ vốn dĩ cũng có chút ý kiến với việc Tô Tô không làm việc, nhưng lời là do chính bà ta nói ra, không thể trách Tô Tô được. Phương Mai này lại đâm sầm ngay vào họng súng, “Từ lúc vào cửa đến giờ tao cũng chưa thấy mày tài cán gì, đến một đứa con trai cũng không đẻ nổi. Vợ thằng ba nhìn là biết tướng đẻ con trai, tao thích không cho nó làm đấy, sao nào, mày có ý kiến à?”
Lần này không chỉ chửi Phương Mai, mà kéo theo cả chị dâu hai Vương Thiệu Phương cũng bị mắng lây. Sắc mặt hai người đều khó coi, nhưng rốt cuộc không dám nói thêm lời nào.
Lúc này Tô Tô đột nhiên lấy ra bốn phong bao lì xì, phát cho bốn đứa cháu gái trong nhà mỗi đứa một cái.
Mặc dù nhà họ Tô cũng không ưa gì cô, nhưng nguyên chủ cũng coi như có chút tính khí. Trong chuyện lấy chồng cũng không răm rắp nghe lời, biết mình phải gả cho Giang Trí Viễn, cô liền đòi nhà đẻ năm mươi tệ tiền hồi môn, nếu không nói gì cũng không chịu gả. Thế nên trong tay cô cũng coi như có chút tiền.
“Đại Hoa Tiểu Thảo, Đại Nha Nhị Nha, đây là lì xì thím ba cho các cháu. Thím cũng không biết các cháu thích gì, các cháu cứ giữ lấy, xem thích gì thì tự mua nhé.”
Bốn đứa trẻ đều rất vui vẻ. Sắc mặt vốn đang sưng sỉa của chị dâu cả và chị dâu hai cũng dịu đi đôi chút.
Tô Tô đánh giá một lượt gia đình này, trong lòng cũng đã nắm được đại khái.
Trần Phán Đệ trọng nam khinh nữ, coi trọng nhất là cháu trai.
Giang Đại Hải, tức là bố của Giang Trí Viễn, là người ít nói, tạm thời chưa rõ tính cách ra sao.
Anh cả và anh hai nhà họ Giang đều giống Giang Đại Hải, duy chỉ có Giang Trí Viễn là ngỗ ngược hơn, nổi tiếng lưu manh khắp mười dặm tám thôn.
Chị dâu cả và chị dâu hai nhìn qua đều là người có tâm tư nhỏ nhen, hay tính toán.
Trong nhà còn có một cô em chồng một lòng muốn gả cho người thành phố.
Nói thế nào nhỉ, gia đình này đúng là hội tụ đủ mọi tật xấu. Nhưng mà, những người như vậy lại càng dễ nắm thóp, không sợ họ có tâm tư, chỉ sợ họ không có.
“Chị dâu cả, chị dâu hai, em cũng mới vào cửa, có nhiều thứ chưa hiểu, sau này còn phải nhờ các chị chiếu cố nhiều hơn.” Tô Tô cười tủm tỉm.
Mặc dù không hài lòng với cô em dâu mới này, nhưng đưa tay không đánh người mặt cười, chị dâu cả và chị dâu hai cũng đều gật đầu hùa theo, huống hồ người ta vừa mới cho con gái mình lì xì xong.
Một bữa cơm coi như sóng yên biển lặng, chút xích mích lúc đầu cũng không ai nhắc lại nữa.
Tô Tô cũng biết, những người khác đều ra đồng làm việc rồi, nếu rửa bát mà cô vẫn cứ ngồi ỳ ra đó thì hơi khó coi.
Cô em chồng Giang Tiểu Lan vẫn khá tinh ý, đứng dậy giúp dọn dẹp bát đũa, vào bếp phụ một tay.
Tô Tô để ý thấy cô em chồng này thỉnh thoảng lại lén liếc nhìn mình, có vẻ không nhịn được.
“Em nhìn chị làm gì?”
Giang Tiểu Lan hơi ngượng ngùng, “Cái đó… chị dâu ba, chị trông rất xinh đẹp, chỉ là da dẻ hơi kém một chút, nếu không gả lên thành phố cũng được đấy chứ.”
Vừa dứt lời, Giang Tiểu Lan vội vàng ngậm miệng, nhận ra mình đã lỡ lời. Cô lén nhìn sắc mặt Tô Tô, thấy cô không có phản ứng gì mới thở phào nhẹ nhõm. Nếu vì mình lỡ lời mà khiến chị dâu ba có ý kiến với anh ba, thì anh ba chắc chắn sẽ tìm cơ hội xử lý cô.
Dù sao thì con gái nông thôn làm gì có lương, cũng chẳng có tem phiếu cung cấp theo định mức.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)