Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chị chồng đây là muốn dò xét mình sao?
Giang Uyển vờ vội vàng lắc đầu: “Chị, em chưa từng học qua... Trái ngành như cách núi, không có kinh nghiệm liên quan thì rất dễ có lòng tốt mà làm hỏng việc.”
Theo những gì cô biết từ kiếp trước, lúc này nhà máy dệt đã bắt đầu xuống dốc, ngã rẽ vận mệnh của nhà họ Lục cũng sắp đến.
Nơi đó là trung tâm của thị phi trong tương lai, cô không muốn lại gần một chút nào.
Lùi một bước mà nói, cô cũng không nên vừa mới về nhà chồng đã vội vàng chen chân vào, để tránh người khác hiểu lầm cô dâu mới về đã nhòm ngó gia sản.
Lục Tử Hân cười khẽ, dịu dàng vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô.
“Kinh nghiệm có thể tích lũy mà. Em nếu có hứng thú, muốn đổi công việc thì cứ nói với chị một tiếng.”
Giang Uyển lắc đầu: “Chị, em chỉ là một người bình thường. Việc chuyên môn vẫn nên để người có chuyên môn làm. Hơn nữa, em rất thích viết lách, muốn tiếp tục quay lại tòa soạn làm việc. Sắp xếp cho người nhà vào nhà máy không phải chuyện dễ, em không muốn làm khó chị đâu ạ.”
Kiếp trước, chị họ của cô luôn oán trách Lục Tử Hân không sắp xếp cho mình một công việc tốt.
Thật ra không phải không có chỉ là người chị họ đó quen thói lười biếng, làm việc kiểu “đánh cá ba ngày, phơi lưới hai ngày” lại còn đi trễ về sớm, không lâu sau thì bị Lục Tử Hân sa thải.
Vốn dĩ Lục Tử Hân định giới thiệu chị ta đến nhà máy khác, nhưng chị họ vừa muốn lương cao lại không muốn làm việc, căn bản không tìm đâu ra.
Theo Giang Uyển thấy, chị chồng tuy là xưởng trưởng nhưng nhà máy dệt cũng không phải một mình cô ấy định đoạt. Bản thân mình không nên vừa mới về nhà chồng đã muốn đi cửa sau, làm chị ấy khó xử.
Mắt Lục Tử Hân lóe lên một tia sáng, trong lòng vô cùng cảm động.
Em dâu biết tiến biết lùi, nói năng hành xử chu toàn, khiến cô vô cùng hài lòng!
Nhà máy dệt nhà cô đã thuộc sở hữu của nhà nước, cô tuy có quyền lực nhất định nhưng càng phải làm gương, không thể để người ta đàm tiếu.
Nhà máy hiện đang cần một cuộc cải cách mạnh mẽ, vào thời khắc mấu chốt như vậy, cô cũng sợ bị người khác nắm được điểm yếu.
Em dâu có thể thông cảm cho cô như vậy, khiến cô vừa cảm động lại vừa biết ơn!
Vì thế, lúc Giang Uyển rời đi lại được Lục Tử Hân dúi cho một bao lì xì lớn.
Ngoài ra, hơn hai trăm bao lì xì tiền mừng của khách khứa hôm qua cũng được đưa cho cô mang về.
Lên đến lầu hai, Giang Uyển vui vẻ hài lòng nằm bò ra ghế sô pha, bóc từng chiếc bao lì xì một.
Nhiều nhất là mười tám đồng, ít hơn thì tám đồng, sáu đồng, ít nhất cũng có bốn đồng hoặc hai đồng.
Mỗi bao không nhiều, nhưng cộng dồn hơn hai trăm bao lại, cũng được hơn 1300 đồng!
Cộng thêm bao lì xì một trăm đồng của chị chồng và mấy chục đồng còn lại bên người, gom lại cũng được gần 1500 đồng!
Giang Uyển vui mừng khôn xiết cất tiền đi.
Thời buổi này đa số người dân đều sống chắt bóp, một hào cũng phải tính toán chi li. Mấy trăm đồng tiền tiết kiệm đã có thể coi là gia đình khá giả.
Mà cô, nghiễm nhiên đã trở thành một tiểu phú bà!
Chị chồng đi làm rồi, Giang Uyển trốn trong phòng ngủ bù, đến gần trưa mới lười biếng thức dậy.
Tòa soạn cho nghỉ phép kết hôn năm ngày, hôm nay mới là ngày thứ ba, cô vẫn còn có thể lười biếng thêm hai ngày nữa.
Bữa trưa có hai món mặn một món canh, khá là thịnh soạn.
Mẹ Ngô mỉm cười giải thích: “Cậu chủ hay ngủ nướng, quá trưa mới dậy. Cô chủ buổi trưa ăn ở nhà ăn của nhà máy, chỉ có sáng tối mới dùng bữa ở nhà. Mợ chủ, bữa trưa đành phiền mợ ăn một mình vậy.”
Giang Uyển không hề cảm thấy tủi thân chút nào, ung dung ăn một bữa no nê.
Kiếp trước ở nhà họ Lưu, cô phải đi chợ, rửa rau, nấu cơm. Trong nhà đông người mà việc bếp núc chỉ có một mình cô lo liệu.
Tắt bếp bưng món cuối cùng lên bàn thì những món khác đã chỉ còn trơ lại cơm thừa canh cặn, cô thường xuyên chỉ có thể ăn cơm cháy chan với nước sôi.
Bây giờ được ăn những món ngon nóng hổi, muốn ăn gì, ăn bao nhiêu đều tùy ý mình.
Ăn no đặt đũa xuống, uống chút trà xanh cho thơm miệng, cô thong thả đi ra ngoài tản bộ cho tiêu cơm, thuận tiện làm quen với ngôi nhà mới của mình.
Bỗng nhiên, từ phía cổng lớn mơ hồ truyền đến tiếng người ồn ào!
Giang Uyển đang nghi hoặc thì thấy Mẹ Ngô vội vã chạy tới, thở hổn hển nói: “Mợ chủ! Có một cô gái tìm đến, nói… nói muốn gặp mợ… Còn muốn tìm cậu chủ tính sổ.”
Cô gái? Tính sổ?
Giang Uyển ngơ ngác không hiểu.
Sắc mặt Mẹ Ngô không được tốt lắm, nét mặt lộ rõ vẻ khó xử.
“Cô ấy nói… cô ấy là người tình cũ của cậu chủ.”
Giang Uyển khẽ nhướng mày, mỉm cười nói: “Dì đừng hoảng. Dì đến Lưu Danh Lâu tìm Tử Hào qua đây, tôi ra ngoài xem sao đã.”
Mẹ Ngô vâng một tiếng rồi rời đi.
Giang Uyển thong thả bước về phía cổng lớn, chỉ thấy bên ngoài cánh cổng sắt cao lớn, rộng mở là một cô gái trạc hai mươi mấy tuổi.
Cô gái trông xinh xắn, lanh lợi, mặc bộ đồng phục nhà máy màu xám hơi rộng. Hai bím tóc đen nhánh thả trước ngực, khuôn mặt xinh đẹp, trắng nõn.
Cô ta sa sầm mặt, ánh mắt vô cùng bất lịch sự đánh giá Giang Uyển.
“Cô chính là vợ của Tử Hào à?”
Giang Uyển ôn tồn đáp: “Đúng vậy.”
Cô ta hất cằm lên, vẻ mặt vừa tự tin vừa kiêu ngạo.
“Tôi là phó tổ trưởng bộ phận hậu cần của nhà máy dệt – Thái Anh Tử. Tôi và Tử Hào là bạn học cũ!”
Giang Uyển gật đầu: “Rất vui được làm quen với cô. Đã là bạn học cũ, vậy mời cô vào nhà uống trà.”
Thái Anh Tử thấy Giang Uyển không giận cũng không bực, ngược lại còn lịch sự mời mình, nhất thời không kịp phản ứng.
“À… cái đó… tôi đến để tìm Tử Hào! Tôi muốn tìm anh ta tính sổ!”
Giang Uyển kéo cổng sắt ra, tao nhã đưa tay mời.
“Anh ấy đang ở nhà. Nào, mời cô vào.”
Kiếp trước Giang Uyển đã làm bà quan hơn mười năm, khí chất và phong thái đương nhiên không phải người thường có thể so sánh.
Cô ôn hòa, vững vàng, tao nhã, đúng mực, ngược lại khiến Thái Anh Tử ở phía đối diện trở nên lúng túng, gò bó.
Cô ta không dám nhìn thẳng vào Giang Uyển, giọng điệu cũng bất giác mềm xuống.
“Cô… cô không hỏi tôi muốn tính sổ gì với anh ta à? Quan hệ giữa tôi và anh ta không tầm thường đâu.”
Giang Uyển mỉm cười, nét mặt bình tĩnh, đoan trang.
“Tôi không rõ nội tình, lại là lần đầu gặp mặt, thật sự không tiện hỏi quá nhiều.”
Ai mà không tò mò, nhưng tối qua Lục Tử Hào đã “dặn đi dặn lại” rất rõ ràng rồi, cô đương nhiên sẽ không ngốc đến mức tự tìm chuyện.
“Đồng chí Anh Tử, mời vào!”
Thái Anh Tử thấy cô ra dáng một bà chủ nhà thực thụ, trong lòng có chút hụt hẫng, ánh mắt xấu hổ né tránh.
“...Thôi, tôi ở đây chờ anh ta là được rồi.”
Cô ta đã nói vậy, Giang Uyển cũng không miễn cưỡng.
Một lát sau, Lục Tử Hào vẫn còn ngái ngủ, mặc bộ đồ ngủ ngáp dài từ xa đi tới, theo sau là Mẹ Ngô với vẻ mặt lo lắng.
Thái Anh Tử mặt mày hằm hằm, giận dữ hét lớn: “Lục Tử Hào! Cậu qua đây cho tôi!”
Lục Tử Hào bị tiếng hét của cô ta làm cho tỉnh cả ngủ, vừa chạy tới vừa cười cợt nhả hỏi: “Anh Tử, hôm nay gió nào thổi cậu tới đây vậy?”
Thái Anh Tử hất mặt lên: “Tôi đến tính sổ với cái thằng nhóc nhà cậu!”
Đôi mắt đào hoa đẹp đẽ của Lục Tử Hào khẽ nheo lại, khóe mắt vô tình liếc thấy Giang Uyển đang đứng bên cổng, có chút không kịp phản ứng.
Trong nhà đột nhiên có thêm một người, lại còn là người thân thiết nhất trên danh nghĩa của anh, nhất thời thật không thể thích ứng được.
Anh tức giận chất vấn: “Cô! Cô ở đây làm gì?!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







