Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hai người ra ngoài Cung tiêu xã trò chuyện vài câu, biết được tình cảnh hiện tại của Tống Vân, Dương Lệ Phân tức giận vô cùng: "Thảo nào họ đối xử với cậu không tốt, chắc là sớm đã phát hiện cậu không phải con ruột rồi. Còn tên Đinh Kiến Nghiệp kia nữa, hắn ta bị sao vậy? Rõ ràng lúc trước là hắn mặt dày theo đuổi cậu, bây giờ lại lật mặt còn nhanh hơn lật sách, đồ khốn."
Tống Vân nắm chặt tay Dương Lệ Phân, cười khổ lắc đầu: "Những chuyện này tớ không để tâm đâu, Lệ Lệ, cậu có thể giúp tớ một việc được không?"
Dương Lệ Phân vội vàng gật đầu: "Cậu nói đi, chỉ cần tớ làm được, tớ nhất định sẽ giúp."
"Tớ muốn hỏi thăm một chút tin tức về ba mẹ ruột của tớ." Nếu là chuyện khác, Dương Lệ Phân có lẽ chưa chắc đã giúp được, nhưng việc này, Dương Lệ Phân trăm phần trăm có thể giúp. Ba cô ấy làm việc ở Thành ủy, mẹ làm chủ nhiệm ở ủy ban khu phố, hỏi thăm chuyện này dễ như trở bàn tay. Thậm chí không cần tìm ba cô ấy, chỉ cần tìm mẹ cô ấy là được.
Dương Lệ Phân đưa Tống Vân thẳng đến bên ngoài ủy ban khu phố nơi mẹ cô làm việc, bảo cô ở ngoài chờ, còn mình thì vào tìm mẹ.
Nửa giờ sau, Dương Lệ Phân chạy ra, sắc mặt không được tốt lắm.
"Sao vậy?" Tống Vân vội vàng tiến lên.
Dương Lệ Phân kéo Tống Vân sang một bên, kể cho cô nghe những gì mình biết.
"Ba mẹ ruột của cậu đã bị hạ phóng đến một thôn nhỏ ở tỉnh Hắc, địa chỉ cụ thể tớ đã chép lại rồi," cô đưa tờ giấy ghi địa chỉ cho Tống Vân, rồi nói tiếp, "Cậu có biết không, cậu còn có một người em trai nữa."
Tống Vân kinh ngạc: "Tớ còn có em trai? Tống Trân Trân chưa từng nói."
Dương Lệ Phân biết ngay là như vậy, đây cũng là lý do sắc mặt cô khó coi: "Tống Trân Trân đó không phải người tốt. Không không, là xấu xa hết chỗ nói. Lúc cô ta rời khỏi nhà ba mẹ ruột cậu, là có mang theo cả em trai cậu đi cùng, nhưng khi cô tađến nhà máy dệt, thì chỉ còn lại một mình nó. Cậu nói xem cô ta đã làm gì?"
Sắc mặt Tống Vân đột nhiên thay đổi, ngay cả ánh mắt cũng trở nên sắc bén: "Em trai tớ, nó tên gì? Mấy tuổi?"
Dương Lệ Phân vội vàng kể hết những gì mình biết: "Tớ nghe người bên đó nói, em trai cậu tên là Tống Tử Dịch, tám tuổi, trước khi nhà xảy ra chuyện đang học lớp hai tiểu học, thành tích rất tốt."
Tống Tử Dịch? Tám tuổi?
Trái tim Tống Vân đập loạn xạ, tay khẽ run rẩy. Cô nghĩ đến người em trai ruột ở kiếp trước của mình, em trai cô cũng tên là Tống Tử Dịch, hoạt bát đáng yêu, thành tích xuất sắc, nhưng vì tai nạn đó, sinh mệnh đã vĩnh viễn dừng lại ở tuổi lên tám, đó cũng là nỗi đau vĩnh viễn không thể nguôi ngoai trong lòng cô.
"Còn ba mẹ tớ thì sao? Họ, họ tên là gì?" Tống Vân run giọng hỏi.
Dương Lệ Phân nắm chặt tay bạn, nghĩ đến những gì bạn mình đã trải qua và tình cảnh hiện tại, cũng đỏ hoe mắt: "Mẹ cậu là giáo sư khoa ngoại ngữ của Đại học Kinh Bắc, tên là Bạch Thanh Hà, ba cậu là giáo sư khoa lịch sử của Đại học Kinh Bắc, tên là Tống Hạo."
Giống nhau !
Giống hệt tên của ba mẹ cô ở kiếp trước, những người cũng đã qua đời trong tai nạn đó.
Đây chỉ là trùng hợp sao?
Năm đó em trai tám tuổi, cô mười lăm tuổi. Vì từ nhỏ đã theo ông nội học cổ y, lại rất có thiên phú về dược lý, nên năm mười hai tuổi đã được viện trưởng học viện Cổ y dược để mắt tới, nhận làm đệ tử, và đưa cô vào ký túc xá của học viện.
Vào ngày sinh nhật mười lăm tuổi, ba mẹ mang theo em trai từ huyện họ ở lái xe lên thành phố tìm cô, định đưa cô đi công viên giải trí chơi, tổ chức sinh nhật cho cô.
Dương Lệ Phân vỗ nhẹ Tống Vân một cái, mắt đỏ hoe nói: "So với những gì cậu đã giúp tớ trước đây, chuyện này chẳng là gì cả. Tiểu Vân, bất kể gặp phải khó khăn gì, cậu đều có thể đến tìm tớ, nhất định phải đến tìm tớ đấy." Nói rồi cô đưa tay vào túi, định lấy hết tiền mặt trên người đưa cho bạn.
Tống Vân không chịu nhận, quay người bỏ đi: "Cậu mau về đi, có việc tớ sẽ tìm cậu."
Tống Vân đi rất nhanh, ngoài việc không muốn nhận đồ của Dương Lệ Phân, cô còn muốn mau chóng trở về khu tập thể, cô muốn biết tình hình của Tử Dịch.
Ngay lập tức !
Cô không thể tưởng tượng được, một đứa trẻ tám tuổi, trong cái thế giới thiếu ăn thiếu mặc, không có giấy giới thiệu thì một bước cũng khó đi này, sau khi rời xa cha mẹ, lại bị người chị gái mà mình tin tưởng vứt bỏ, sẽ phải sống như thế nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







