Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập niên 70: Sau khi bị đuổi ra khỏi nhà ta quay đầu gả quan quân Chương 12:

Cài Đặt

Chương 12:

Tống Vân cắt ngang lời mụ: "Đây là bà đang giúp người ta trông nom trẻ con sao ?" Cô chỉ vào Tống Tử Dịch, ngón tay khẽ run: "Dùng dây thừng trói lại ? Còn bắt một đứa nhỏ giặt quần áo cho cả nhà các người? Các người ai nấy đều ăn đến mặt mày hồng hào, còn em trai tôi thì sắc mặt vàng như nến, có cho nó ăn cơm không? Có cần tôi vạch áo nó lên xem có thương tích gì không? Tôi thấy các người còn lợi hại hơn cả địa chủ thời phong kiến, coi em trai tôi như nô lệ bán thân cho nhà các người à?"

Tiền Thúy Hoa nghe thấy lời này thì chân tay bủn rủn. Thời đại này nếu bị người ta tố cáo với tội danh đó thì cả nhà coi như xong đời.

Mụ vội vàng run rẩy tay cởi dây thừng trên chân Tống Tử Dịch, kéo cậu bé đang ngẩn ngơ lại, nhẹ nhàng phủi bụi đất trên người cậu, cười nói: "Xem cô nói kìa, làm gì có dây thừng với thương tích gì, chúng tôi hôm nay cũng chưa ăn cơm đâu, vốn định đợi đàn ông đi làm về rồi cùng ăn một thể."

Tống Vân tiến lên đẩy mụ béo ra, nắm lấy tay em trai, kéo người về phía mình, thấp giọng hỏi: "Tử Dịch, có gì cần thu dọn không?"

Tống Tử Dịch nghĩ đến cái rương quần áo của mình, hai ngày nay đã bị Tiền Thúy Hoa bán rẻ cho mấy nhà có con trai trong thôn. Trí nhớ cậu rất tốt, những thứ linh tinh vụn vặt đó tổng cộng bán được 26 đồng.

Tống Tử Dịch nhỏ giọng nói lại với Tống Vân.

Tống Vân nhìn về phía Tiền Thúy Hoa: "Tiền bán quần áo của em trai tôi đâu, mang ra đây. Còn những đồ đạc còn lại và cái rương cũng mang hết ra."

Tiền Thúy Hoa đau lòng như đứt từng khúc ruột, lề mề không chịu động đậy: "Cái đó... nó ở chỗ tôi mấy ngày nay ăn uống ngủ nghỉ, đều phải tốn tiền cả mà."

Tống Vân lạnh lùng nhìn Tiền Thúy Hoa: "Được thôi, vậy đợi Công an tới, chúng ta sẽ tính toán kỹ ‘từng món’."

Cô không thiếu hai mươi mấy đồng bạc lẻ đó, nhưng tuyệt đối không thể để hời cho cái gia đình này.

Vừa nghe đến Công an, Tiền Thúy Hoa lập tức sợ mất mật. Mụ không muốn bị bắt đi, một khi dính vào tội buôn bán người, cho dù không bị xử bắn thì cũng phải đi nông trường cải tạo, mụ không muốn đi, cuộc sống ở nhà đang tốt đẹp thế này cơ mà.

Chưa đầy năm phút sau, Tiền Thúy Hoa đã xách một cái rương gỗ nhỏ tinh xảo đi ra. Bên trong đựng vài món đồ lặt vặt như khăn mặt, bàn chải đánh răng, tất của Tống Tử Dịch, cùng với thứ quan trọng nhất trong mắt Tống Vân: giấy tờ hộ khẩu. Có thứ này, Tử Dịch sau này có thể nhập vào hộ khẩu của cô. Còn những thứ khác, chắc chắn là thiếu, nhưng Tống Vân không định truy cứu nữa, không có thời gian.

"Tiền đâu, đưa đây." Tống Vân nhận lấy cái rương, lại giơ tay đòi tiền.

Tiền Thúy Hoa không tình nguyện móc ra 26 đồng, trong lòng hối hận muốn chết. Lúc bán quần áo sao lại không biết giấu bớt đi một ít, giờ thì một xu cũng không giữ lại được.

Tống Vân cầm tiền nhét vào túi, dắt Tống Tử Dịch đi ngay.

Tống Tử Dịch nén cơn đau rát từ vết thương sau lưng, vừa đi theo vừa lén lút quan sát người đang nắm tay mình.

Đây là người mà Tống Trân Trân từng nhắc đến, chị ruột của cậu.

Tay Tống Vân vẫn còn đang run nhẹ, trái tim đập thình thịch. Vừa có niềm vui sướng tột cùng khi tìm lại được người thân, vừa có nỗi lo lắng sợ xảy ra chuyện bất trắc.

Nói rồi cô lại nhìn thấy vết thương trên cánh tay Tử Dịch, cũng không biết là bị đánh bằng cái gì, một vết thương rất dài, vài vết thương khác chồng chéo lên nhau. Nước mắt côkhông kìm được mà lăn xuống, từng giọt rơi trên mu bàn tay Tống Tử Dịch, nghẹn ngào không thành tiếng: "Xin lỗi, là chị đến muộn."

Có lẽ là do mối liên hệ máu mủ ruột thịt kỳ diệu, Tống Tử Dịch ngay từ cái nhìn đầu tiên đã thích Tống Vân. Cô nói cô là chị gái, cậu không hề nghi ngờ một giây nào mà tin ngay. Giờ thấy cô khóc, nước mắt cậu cũng trào ra, liên tục lắc đầu: "Không sao đâu, em không sao mà, chị."

Tống Vân kéo Tử Dịch vào lòng, nước mắt càng tuôn rơi mãnh liệt hơn. Nỗi tiếc nuối khắc cốt ghi tâm giày vò cô suốt bao năm ở kiếp trước bỗng nhiên tìm được chỗ giải tỏa, cảm xúc của cô nhất thời không thể kìm nén được.

Hồi lâu sau, cô dần bình tĩnh lại, buông tiểu thiếu niên trong lòng ra, nghẹn ngào nói: "Sau này có chị ở đây, chị sẽ luôn bảo vệ em."

Tống Tử Dịch gật đầu thật mạnh: "Em cũng sẽ bảo vệ chị."

Hai chị em nhìn nhau, bỗng nhiên lại nín khóc mỉm cười. Tống Vân lấy ra chiếc khăn tay sạch sẽ, lau mặt cho Tử Dịch trước: "Xem em kìa, thành mèo con lấm lem rồi."

Tống Tử Dịch cũng cười: "Chị còn nói em, chị cũng là mèo con lấm lem đấy."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc