Khương Miêu đưa mắt nhìn hai đứa trẻ.
“Nhị Nha, ăn cơm xong, con dùng cối đá xay hai túi khoai lang kia thành bột cho thím.”
“Con không xay đâu, hôm nay con khai giảng, phải đi học.”
Nhị Nha tìm cho mình một lý do chính đáng.
Khương Miêu liếc xéo Nhị Nha.
“Học cái gì mà học, sau này cái nhà này đều do thím làm chủ. Sau này con không cần đi học nữa, cứ ở nhà ngoan ngoãn làm việc cho thím. Dù sao trước đây mẹ con cũng nói con gái con đứa đi học cũng vô dụng, sau này đều phải lấy chồng. Thím thấy mẹ con nói rất đúng, từ nay trở đi, không cần đi học nữa.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)