"Con không ngốc, con đây là có lương tâm. Năm đó nếu không phải anh Xuyên cứu mạng cha thì cha có thể sống đến bây giờ không?
Bình thường mọi người đều khen anh ấy là người tốt, là người tuyệt vời, nhưng mẹ lại không cho con gả cho anh ấy. Mẹ còn nói nhà anh ấy là nhà tốt khó tìm được bằng đèn lồng, nhưng mẹ lại thà giúp một con hồ ly tinh, cũng không giúp con gái ruột của mình."
Tào Mỹ Lệ càng nói càng tủi thân. Cô ta không thể tìm được người tốt như anh Xuyên nữa rồi. Cái cô tên là Khương Miêu kia, ngoài mặt mũi xinh đẹp ra thì còn có gì hơn cô ta Tào Mỹ Lệ này.
Nhìn cái con hồ ly tinh vừa rồi khóc lóc thảm thiết, sống chết không rời, không nể mặt anh Xuyên chút nào, thật là mất mặt, không xứng với anh Xuyên của cô ta.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
