Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tần Lan vừa mổ xong một ca, còn chưa kịp nghỉ ngơi đã nhận được điện thoại từ nhà báo Ôn Ninh bị lạc. Bà vội vàng cúp máy, tức tốc chạy về.
Gần đến cửa nhà thì vừa hay Ôn Ninh cũng vừa về tới.
Hai người chạm mặt nhau.
"Ể, Ninh Ninh?!"
"Dì Tần."
Thấy Ôn Ninh bình an đứng đó, Tần Lan đặt tay lên ngực, thở phào nhẹ nhõm: "Ôi, ơn trời con đã về! Dì vừa nhận được điện thoại của Tiểu Diệu nói con bị lạc, chưa về nhà, thật sự làm dì sợ chết khiếp. Nếu con có mệnh hệ gì, dì thật sự không biết ăn nói thế nào với mẹ con."
Trời mới biết lúc nhận được điện thoại, bà lo lắng sợ hãi đến mức nào.
Ôn Ninh một tay xách hộp giữ nhiệt, một tay vỗ về sau lưng Tần Lan: "Xin lỗi dì Tần, đã làm dì lo lắng rồi."
Tần Lan lắc đầu: "Con về là tốt rồi, chúng ta vào nhà thôi."
Trong phòng khách.
Lục Diệu và Diệp Kiều cũng đang định ra ngoài tìm người.
"Ôn Ninh?!" Cửa mở ra, vừa nhìn thấy người bước vào, trong mắt Diệp Kiều thoáng hiện vẻ ngạc nhiên.
Sững người một giây, cô ta tiến lên nắm lấy tay Ôn Ninh, vẻ mặt như sắp khóc: "Ninh Ninh, cậu đi đâu vậy? Tớ chỉ quay về lấy cái ví thôi, bảo cậu đợi tớ ở đó, không ngờ quay lại cậu đã biến mất. Cậu làm tớ lo chết đi được, tớ tìm cậu khắp nơi không thấy, đành phải vội vàng về báo cho người nhà."
Chưa để Ôn Ninh trả lời, ánh mắt cô ta lại liếc sang hộp giữ nhiệt trên tay Ôn Ninh, trên đó in mấy chữ "Nhà hàng Quốc doanh", rồi nói tiếp: "Hóa ra cậu đi nhà hàng Quốc doanh ăn cơm. Sao cậu không nói với tớ sớm một tiếng. Lần sau đừng tự ý bỏ đi một mình như vậy, người khác không tìm thấy cậu sẽ lo lắng lắm."
Tần Lan và Lục Diệu trước đó chỉ nghĩ Ôn Ninh bị lạc, không hỏi kỹ nguyên nhân, giờ nghe Diệp Kiều nói vậy, ánh mắt hai người bất giác nhìn về phía hộp giữ nhiệt, lộ ra vẻ dò xét.
Ôn Ninh chỉ muốn vỗ tay cho Diệp Kiều.
Hay lắm, chỉ vài câu nói đã phủi sạch trách nhiệm làm cô bị lạc, còn đổ ngược lại nói cô lạc là do muốn một mình đến nhà hàng Quốc doanh ăn mảnh?
Quả không hổ danh là nữ chính truyện ngôn tình.
Ôn Ninh cũng không phải dạng vừa, cô đặt hộp giữ nhiệt lên bàn trà một cách tự nhiên, rồi nhanh chóng làm ra vẻ xúc động: "Ban đầu sợ mọi người lo lắng nên tớ không muốn nói, nhưng hình như Diệp Kiều cậu hiểu lầm tớ rồi."
Mắt cô ngân ngấn nước, uất ức nhìn Diệp Kiều: "Cậu nói quay lại cửa hàng lấy ví rồi sẽ quay lại, bảo tớ đợi chị ở đầu ngõ. Kết quả tớ đợi cậu rất lâu mà cậu không quay lại, còn gặp hai tên lưu manh quấy rối hu hu hu..."
"Nếu không phải tớ may mắn gặp hai anh bộ đội đi ngang qua cứu giúp, có lẽ tớ đã bị hai tên lưu manh kia... kia..."
Nước mắt lăn dài trên má, Ôn Ninh khóc đến đỏ cả mũi, trông thật đáng thương.
Tần Lan xót xa tiến lên ôm Ôn Ninh: "Ôi, con bé này gặp chuyện lớn như vậy mà sao lúc nãy không nói?"
Lục Diệu thì nghiến răng nghiến lợi, nắm chặt tay: " Ôn Ninh đừng khóc, bọn lưu manh chết tiệt, nếu để anh bắt được, nhất định sẽ cho chúng một trận!"
"Em không sao." Ôn Ninh lau nước mắt, mỉm cười gượng gạo với hai người, rồi quay sang Diệp Kiều nói tiếp: "Diệp Kiều, sau khi được cứu tớ có đến cửa hàng tìm cậu. Nhân viên bán hàng nói cậu lấy ví xong còn ở đó mua sắm thêm một lúc lâu mới đi, sao cậu không quay lại tìm tớ sớm hơn? Biết rõ tớ đang đợi cậu ở đó, vậy mà cậu lại bỏ tớ ở đó một mình, suýt nữa thì..."
Một câu nói, lại đẩy trách nhiệm về phía Diệp Kiều.
Tim Diệp Kiều đập thình thịch, theo bản năng nhìn phản ứng của Lục Diệu và Tần Lan.
Thấy ánh mắt hai người nhìn cô ta có chút trách móc, cô ta lập tức giơ tay tát mạnh vào mặt mình hai cái, hai tiếng "bốp bốp" vang lên giòn giã: "Ninh Ninh, tớ xin lỗi, đều tại tớ, đều là tớ không tốt!"
Ngẩn người một giây, Ôn Ninh cũng quỳ xuống một tiếng "bịch" trước mặt Diệp Kiều, lắc đầu như *Hạ Tử Vy bị mù: "Chị Diệp Kiều, đừng đánh nữa, đừng đánh nữa, gặp lưu manh là do em xui xẻo, không liên quan đến chị, chị đừng tự đánh mình, tự trách mình nữa, em không trách chị nữa... không bao giờ trách chị nữa..."
* "Hạ Tử Vy bị mù" là một tình tiết nổi bật và gây xúc động trong bộ phim truyền hình nổi tiếng Trung Quốc "Hoàn Châu Cách Cách"– một bộ phim cung đấu – tình cảm cổ trang đình đám vào cuối thập niên 1990.
"Đều tại tớ không tốt, không tốt..."
Nước mắt Ôn Ninh cứ thế tuôn rơi như mưa, rồi cũng giơ tay tát mạnh vào mặt mình hai cái.
Lấy độc trị độc.
Quả nhiên, động tác của Diệp Kiều khựng lại, bỗng nhiên không biết nên diễn tiếp thế nào.
“Tiểu Diệp, Tiểu Ôn, hai đứa làm gì vậy, mau đứng dậy!”, Tần Lan thấy hai đứa trẻ ngồi dưới đất khóc lóc, tự tát vào mặt nhau, vội vàng chạy tới đỡ dậy.
Sau đó, bà vỗ vai hai đứa, an ủi: “May mà Tiểu Ôn không sao, Tiểu Diệp con cũng không phải cố ý bỏ con bé lại một mình, lần này coi như cả hai đều rút kinh nghiệm.”
Chuyện này coi như bỏ qua.
Ôn Ninh không muốn dây dưa thêm, gật đầu, đứng dậy lau nước mắt, chỉ vào chiếc hộp giữ nhiệt trên bàn trà:
“À đúng rồi, dì Tần, con nhớ hôm qua dì nói muốn uống canh gà, còn chú Lục thích ăn chân giò, lúc về cháu đi ngang qua cửa hàng quốc doanh thấy có bán hai món này nên mua về ạ.”
Hóa ra là mua cho bà, lòng Tần Lan vừa ấm áp vừa xót xa, bà xoa đầu Ôn Ninh: “Con bé này, bản thân gặp chuyện như vậy mà vẫn nghĩ đến chúng ta.”
Ôn Ninh ngoan ngoãn nói: “Dì chẳng phải cũng luôn nghĩ đến chúng con, còn mua quần áo cho chúng con nữa.”
Nhắc đến quần áo, Tần Lan muốn làm dịu bầu không khí, liền hỏi với vẻ thích thú: “Đúng rồi, hôm nay hai đứa có mua được quần áo ưng ý không?”
Ôn Ninh gật đầu, định lấy quần áo mới mua ra cho Tần Lan xem thì Diệp Kiều đã nhanh tay chộp lấy chiếc túi trên ghế sô pha, lấy quần áo bên trong ra.
Ôn Ninh nhìn thấy bộ quần áo được lấy ra, màu sắc u ám, hoàn toàn không phải kiểu mà các cô gái trẻ hay mặc, trong lòng thầm băn khoăn không biết Diệp Kiều lại giở trò gì, liền thấy cô ta tặng bộ quần áo cho Tần Lan:
“Dì Tần, quần áo cũ của con vẫn mặc được. Hơn nữa ở nhà con cũng không ra ngoài nhiều, không cần mặc quần áo mới. Còn dì thì phải đi làm hàng ngày, nên hôm nay con chọn cho dì hai bộ, dì xem có thích không ạ?”
Diệp Kiều không có kinh nghiệm, gu chọn đồ hoàn toàn theo thẩm mỹ của những người lớn tuổi ở quê bằng tuổi Tần Lan, không phải xanh đậm thì là xám xịt, kiểu dáng cứng nhắc.
Ôn Ninh chỉ muốn cười, trong nguyên tác không có tình tiết nguyên chủ bị lạc, nhưng lại có đoạn tặng quần áo này.
Tần Lan cho tiền mua quần áo, nguyên chủ ngoan ngoãn chọn đồ mình thích, còn Diệp Kiều lại không chọn gì cho mình mà mua cho Tần Lan hai bộ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















