Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Quán cơm quốc doanh.
Tôn Trường Chinh đã đợi sẵn ở trong.
"Đội trưởng Lục!" Vừa thấy hai người, Tôn Trường Chinh vội vàng kể lại tình hình ở đồn công an: "Người đã bị đưa đến đó rồi. Hai tên đó là lưu manh, không có công việc ổn định, suốt ngày lảng vảng ở khu vực cửa hàng. Công an đã theo dõi chúng từ lâu rồi, nhưng những nạn nhân trước đây vì sợ ảnh hưởng đến danh tiếng và nhiều lý do khác nên không dám đứng ra làm chứng. Lần này thì có người làm chứng rồi, chắc chắn chúng sẽ bị phạt tù mười đến hai mươi năm!"
Nghe nói chúng sẽ bị phạt nặng như vậy, Ôn Ninh thở phào nhẹ nhõm, không còn lo lắng chúng sẽ trả thù mình sau khi ra tù. Cô nói: "Hôm nay thật sự cảm ơn hai người, muốn ăn gì cứ gọi thoải mái."
Cô nhìn vào bảng đen nhỏ ghi "Món ăn hôm nay", lặng lẽ tính toán giá cả, chắc trong khoảng mười tệ là đủ.
Tuy nhiên, cô vẫn cảm thấy hơi áy náy, đối với ân nhân cứu mạng, ngoài việc mời một bữa cơm, cô không có khả năng báo đáp gì hơn.
Ba người tìm một bàn trống rồi ngồi xuống.
Sau khi ngồi xuống, Lục Tiến Dương liền gọi với phục vụ vài món.
Nào là gà ác hầm, chân giò kho tàu...
Tôn Trường Chinh hơi ngạc nhiên nhìn anh, bình thường không thấy anh ham ăn, hôm nay sao lại gọi nhiều món như vậy?
Phục vụ cũng hơi ngạc nhiên, lên tiếng nhắc nhở: "Đồng chí, ba người gọi nhiều như vậy có phải hơi quá không? Món ăn của chúng tôi khẩu phần khá lớn đấy."
Lục Tiến Dương không hề nhíu mày, chỉ buông hai chữ: "Tôi đói."
Ôn Ninh lại không thấy anh gọi nhiều quá. Dù sao cũng là ân nhân cứu mạng, gọi mấy món này cũng chẳng đáng là bao. Cô chỉ lo lắng tiền trong người không đủ trả, trong lòng đã bắt đầu suy nghĩ, nếu lát nữa thật sự không đủ tiền, chỉ còn cách mang quần áo trả lại cửa hàng.
Gọi món xong, phục vụ cầm sổ ghi chép đi thông báo cho nhà bếp.
Ba người ngồi quanh bàn, sáu mắt nhìn nhau. Lục Tiến Dương ít nói, Ôn Ninh đã nói lời cảm ơn rất nhiều lần, không biết nên tìm chủ đề gì để nói, chỉ có Tôn Trường Chinh hoạt bát hơn, chủ động hỏi Ôn Ninh: "Gặp nhau hai lần rồi mà vẫn chưa biết tên cô là gì?"
"Tôi tên là... Ninh Ninh." Ôn Ninh hơi chần chừ, suýt nữa thì buột miệng nói ra tên thật, nhưng nhớ đến sự chán ghét của Lục Tiến Dương đối với nguyên chủ, đành phải dùng tên thường gọi.
"Ninh Linh?" Ôn Ninh là người miền Nam, phát âm n và l không rõ ràng lắm, Tôn Trường Chinh tự động thêm tên cho cô.
Ôn Ninh gật đầu, hỏi lại: "Còn hai người?"
Tôn Trường Chinh mỉm cười nói tên mình, rồi chỉ vào người bên cạnh, "Anh ấy tên là Lục Tiến Dương, là đội trưởng đội bay đặc nhiệm của chúng tôi."
"Ra hai người là phi công, giỏi quá." Ôn Ninh chân thành khen ngợi. Phi công thời này tuyệt đối là nhân tài trong số nhân tài, phải trải qua nhiều vòng tuyển chọn mới có thể trở thành phi công.
Lục Tiến Dương vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, chỉ liếc nhìn Ôn Ninh một cái rồi lại nhìn đi chỗ khác.
Tôn Trường Chinh ngại ngùng nói: "Cũng tạm, đội trưởng Lục của chúng tôi thì rất giỏi, còn tôi, vẫn chưa được sờ vào cần lái máy bay, chỉ có thể coi là nửa phi công."
Ôn Ninh mỉm cười: "Vậy cũng rất giỏi rồi."
Nhìn khuôn mặt xinh đẹp rạng rỡ của Ôn Ninh đang mỉm cười với mình, Tôn Trường Chinh cảm thấy đầu óc hơi choáng váng, như sắp bay lên, tai đỏ bừng. Vô thức liếc sang bên cạnh, thấy Lục Tiến Dương vẫn bình thản, nét mặt lạnh lùng như thường lệ. Tôn Trường Chinh thầm cảm thán, quả nhiên là Đội trưởng Lục, đối mặt với mỹ nhân tuyệt sắc như vậy vẫn có thể giữ được bình tĩnh.
"À, Cô Ninh, lúc nãy cô không bị thương chứ?" Tôn Trường Chinh bình tĩnh lại, mới nhớ ra hỏi thăm vết thương của Ôn Ninh.
Ôn Ninh lắc đầu: "Tôi không sao, chỉ bị trẹo chân thôi. Anh Lục đã đưa tôi đi khám bác sĩ rồi." Tôn Trường Chinh chú ý đến chai rượu thuốc bên cạnh Ôn Ninh, ngạc nhiên hỏi: "Hai người đến chỗ chú Hoàng khám bệnh à?"
Chú Hoàng và Lục Tiến Dương là *bạn vong niên, trước đây Lục Tiến Dương bị trật khớp tay, chính là chú Hoàng đã chữa khỏi cho anh, hồi phục còn tốt hơn cả trước khi bị thương.
* "Bạn vong niên" (từ Hán Việt: 忘年之交) là một cách gọi chỉ mối quan hệ bạn bè thân thiết giữa hai người có sự chênh lệch lớn về tuổi tác, thường là một người già và một người trẻ, nhưng cả hai lại xem nhau như bạn bè bình đẳng, không để ý đến tuổi tác.
Tuy nhiên, Lục Tiến Dương rất ít khi làm phiền chú Hoàng, càng không nói đến việc dẫn người khác đến đó khám bệnh.
Ôn Ninh không biết những điều này, chỉ gật đầu với Tôn Trường Chinh.
Tôn Trường Chinh nhìn Lục Tiến Dương như nhìn thấy ma, suýt nữa thì đánh rơi đũa.
Cái gì?
Đội trưởng băng giá của bọn họ lại chủ động đưa nữ đồng chí đi khám bệnh? Còn đưa đến chỗ chú Hoàng, tình nguyện nợ ân tình?
Anh ta nhớ rõ trước đây khi làm nhiệm vụ tập thể, có nữ binh bị đau chân, Đội trưởng Lục đã nói gì nhỉ?
Đau thì chịu, chịu không nổi thì cởi quân phục ra rồi cút, đội không nuôi tiểu thư.
Thật là lạnh lùng vô tình.
Tôn Trường Chinh còn đang kinh ngạc thì phục vụ mang món ăn lên.
Món ăn được bày lên bàn vuông nhỏ, gần như không còn chỗ để, Tôn Trường Chinh lại nhìn Lục Tiến Dương với ánh mắt như nhìn thấy ma, bình thường không thấy anh ham ăn, hôm nay sao lại gọi nhiều món như vậy?
"Ăn cơm thôi."
Lục Tiến Dương như biết anh ta đang nghĩ gì, lạnh lùng liếc nhìn anh ta.
Tôn Trường Chinh ngoan ngoãn thu hồi ánh mắt, cầm đũa lên.
Ôn Ninh không để ý đến động tác giữa hai người, thấy đồ ăn đã lên đủ, liền gọi: "Anh Lục, cậu Tôn, bình thường huấn luyện chắc vất vả lắm, hai người ăn nhiều vào nhé. Hôm nay tôi thật sự rất cảm kích hai người, nếu không phải hai người đi ngang qua, bây giờ tôi chắc chắn không thể bình an vô sự ngồi đây ăn cơm."
Rất có thể đã cầm dao găm cùng hai tên lưu manh kia đồng quy vu tận rồi, cô thầm nghĩ.
Tôn Trường Chinh gắp một món bỏ vào bát, nói: "Cô Ninh, cô đúng là nên cảm ơn đội trưởng Lục, nếu không phải anh ấy nghỉ phép không về nhà, cứ nằng nặc đòi tôi cùng đi cửa hàng mua quà cưới cho đồng nghiệp, chúng tôi cũng sẽ không đi qua con hẻm đó."
Lục Tiến Dương dừng đũa, ánh mắt lạnh lùng lại quét về phía anh ta: "Miệng cậu ăn cơm cũng nhiều chuyện được nữa à?"
Tôn Trường Chinh lẩm bẩm: "Nói thật mà, anh xem, anh và đồng chí Ninh đúng là duyên trời định, định sẵn có một câu chuyện anh hùng cứu mỹ nhân."
Ôn Ninh bật cười, không ngờ anh chàng này lại hài hước thế, nhưng cô không bỏ qua câu "nghỉ phép không về nhà", bèn hỏi: "Đồng chí là người Bắc Kinh à?"
Lục Tiến Dương còn chưa trả lời, Tôn Trường Chinh đã nhanh nhảu nói: "Đội trưởng Lục nhà chúng tôi là người gốc Bắc Kinh, năm nay hai mươi lăm tuổi, gia đình ba đời đều trong quân đội, con nhà cán bộ cao cấp, nhà ở ngay trong đại viện Không quân, cách căn cứ của chúng tôi chỉ một tiếng lái xe."
Nghe Tôn Trường Chinh tuôn ra lai lịch của mình như bắn đậu, Lục Tiến Dương hơi nheo mắt, ánh mắt cảnh cáo liếc về phía anh ta.
Tôn Trường Chinh rụt cổ, vẻ mặt như đang nói tôi đang giúp anh đấy.
Lục Tiến Dương không để ý đến anh ta.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)