Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nhìn bóng lưng của Tô Niệm An và Triệu Nhuỵ Nhuỵ rời đi, trên gương mặt nghiêm túc của Tô Chí Viễn thoáng hiện lên một nét cười.
Nhưng chỉ trong chớp mắt, nụ cười đã được giấu đi, thay vào đó là vẻ mặt nặng trĩu.
“Thằng bé tên là Tô Niệm An, là con trai của… đồng đội tôi. Ba mẹ thằng bé… đều đã mất, tôi đã nhận nuôi nó.”
Lâm Tĩnh Nghi sánh vai đi cùng Tô Chí Viễn, nhìn thân hình nhỏ bé của Tô Niệm An, trong mắt cô tràn ngập sự đau lòng: “Tôi biết rồi. Anh yên tâm, tôi sẽ chăm sóc thằng bé thật tốt.”
Tô Chí Viễn nghiêng đầu nhìn cô. Hai bím tóc buông trước ngực đã có chút rối vì chuyện vừa rồi, chiếc áo sơ mi trắng đơn giản làm nổi bật lên làn da trắng ngần của cô, dường như đang phát sáng.
Ánh mắt anh lướt qua đôi môi đỏ mọng không cần tô son, yết hầu của Tô Chí Viễn khẽ trượt lên xuống, anh vội vàng dời tầm mắt đi không dám nhìn xuống thêm nữa.
“Đám cưới này quá vội vàng, đã để cô phải chịu thiệt thòi.”
Bỏ qua sự lạnh lùng trong giọng nói, Lâm Tĩnh Nghi cảm thấy giọng anh rất dễ nghe, trầm thấp và hơi khàn: “Không sao, anh có thể đồng ý kết hôn với tôi đã là tôi cảm kích lắm rồi.”
Nghĩ đến chuyện hôm nay, Tô Chí Viễn trầm mặc. Trái tim nóng hổi cuối cùng cũng đã bình tĩnh trở lại.
Cô kết hôn với anh chẳng qua chỉ là một lựa chọn bất đắc dĩ sau khi bị Lý Hoành Viễn phản bội, chứ không phải vì bất cứ điều gì khác.
“Các người làm gì đó? Không được động vào, không ai được phép động vào đồ đạc nhà tao!”
Một giọng nói chói tai, a dua vang lên, cơ thể Lâm Tĩnh Nghi theo phản xạ run lên một chút. Đây là giọng của mẹ Lý Hoành Viễn, Phạm Đại Hoa.
Kiếp trước, chính giọng nói này đã tra tấn cô mười mấy năm. Dù nằm liệt trên giường, bà ta vẫn có thể chửi người sang sảng. Bây giờ nghe lại, trong lòng cô trào lên một cơn phẫn nộ.
Lúc này, bà ta hai tay chống nạnh đứng chặn ở cổng lớn, không cho các công nhân của xưởng cơ khí dọn đồ đạc ra khỏi nhà.
Lâm Tĩnh Nghi bước nhanh qua, vươn tay đẩy bà ta sang một bên, giọng đầy bất mãn quát lớn: “Chó khôn không cản đường, bà không biết à?”
Phạm Đại Hoa đứng vững lại, quay đầu nhìn Lâm Tĩnh Nghi với vẻ mặt cay độc, giơ tay lên định tát cô miệng chửi rủa: “Con đĩ ranh này, mày làm phản à! Vừa mới bước qua cửa mà mày đã định đánh mẹ chồng sao? Đây là gia giáo nhà mày dạy đấy à? Còn là người thành phố, tao phỉ nhổ!”
Lúc xảy ra chuyện ban nãy, bà ta không ra ngoài mà ở trong nhà tiếp đãi khách khứa bên ngoại.
Con trai bà ta tốt nghiệp cấp ba, lại còn là kỹ thuật viên ở xưởng cơ khí trên huyện nên bà ta vô cùng đắc ý, chỉ lo khoe khoang nên chẳng có thời gian đi xem náo nhiệt.
Lâm Tĩnh Nghi tránh được cái tát giơ cao của Phạm Đại Hoa, nhặt một cành cây ai đó vứt bên cạnh lên rồi quất vào người bà ta:
“Mụ tú bà già kia! Tôi nói cho bà biết, tôi không phải là dâu mới qua cửa, mà là còn chưa qua cửa. Tôi và con trai bà một là chưa đăng ký, hai là chưa hoàn thành hôn lễ, chúng tôi chưa phải là vợ chồng. Những thứ này là của hồi môn của tôi, hôm nay tôi phải dọn chúng đi.”
Vì bệnh của ba cô khá nặng nên hôn lễ của cô và Lý Hoành Viễn tương đối gấp gáp, của hồi môn của cô đều được chuyển đến từ sáng sớm nên đồ đạc khá nhiều. Trong khi đó, Lý Hoành Viễn vì gia cảnh nghèo khó nên ngay cả sính lễ cũng không có.
“Không được! Những thứ này đều là của tao! Không cho phép chúng mày dọn đi.” Phạm Đại Hoa nghe Lâm Tĩnh Nghi muốn dọn của hồi môn đi thì tức khắc nóng nảy, chạy đến cổng lớn, định dùng thân hình khô gầy của mình để ngăn cản những người đang dọn đồ.
Tô Chí Viễn nhíu mày, anh định bước lên kéo Phạm Đại Hoa sang một bên thì bị Lâm Tĩnh Nghi cản lại: “Ở đây không có việc của anh, tôi tự giải quyết được.”
Đối phó với Phạm Đại Hoa, cô có rất nhiều cách, không cần Tô Chí Viễn ra tay.
Thấy Lâm Tĩnh Nghi và Tô Chí Viễn kéo qua đẩy lại, Phạm Đại Hoa lập tức tỉnh táo, chỉ tay vào Lâm Tĩnh Nghi rồi nhảy cẫng lên trước mặt cô:
“Tao biết ngay mà! Nhất định là con tiện nhân mày tằng tịu với giai hoang bên ngoài, không muốn gả cho con trai tao.”
“Mau đến mà xem con tiện nhân từ thành phố về này! Con trai tôi chỉ đi cứu người một lát, nó đã ở bên ngoài thông đồng với thằng đàn ông khác rồi. Thật là không biết xấu hổ! Mọi người mau đến xem đi, loại đàn bà này phải bị bêu riếu khắp phố!”
Những người còn ở lại nhà họ Lý đều là họ hàng bên ngoại của Lý Hoành Viễn.
Vừa rồi không ai ra bờ sông xem náo nhiệt, chỉ biết Lý Hoành Viễn đi cứu người, còn Lâm Tĩnh Nghi quay về đã đòi mang của hồi môn đi, lại còn lôi lôi kéo kéo với Tô Chí Viễn.
Nhất thời, mọi người đều bắt đầu chỉ trỏ vào Lâm Tĩnh Nghi.
Lâm Tĩnh Nghi lạnh lùng nhìn Phạm Đại Hoa diễn trò. Kiếp trước cũng y như vậy, chỉ cần cô muốn ra ngoài tìm con Phạm Đại Hoa liền từ trong phòng bò ra, ngồi giữa đường gào khóc chửi bới cô.
Lúc đó cô còn trẻ nên mặt mũi mỏng, lần nào cũng bị người trong thôn chỉ trích, cuối cùng phải quỳ xuống dập đầu nhận lỗi với Phạm Đại Hoa mới xong chuyện.
Nhưng lần này thì sẽ không như vậy nữa: “Đúng vậy! Đúng là phải có người bị bêu riếu khắp phố, nhưng người đó không phải tôi, mà là con trai bà và Tôn Mỹ Kiều.”
Nghe Lâm Tĩnh Nghi nhắc đến Tôn Mỹ Kiều, mắt Phạm Đại Hoa thoáng lên một tia hoảng loạn nhưng bà ta nhanh chóng đè nén nó xuống, móng tay đen sì cứ chực chọc vào mặt Lâm Tĩnh Nghi: “Hôn sự này không thành thì thôi! Tao nói cho mày biết, những thứ này đã vào cửa nhà tao thì chính là của nhà tao, mày đừng hòng mang đi.”
Các công nhân của xưởng cơ khí đều sững sờ. Họ không thể ngờ mẹ của Lý Hoành Viễn lại trơ tráo đến mức muốn chiếm đoạt của hồi môn của cô con dâu chưa qua cửa.
Lâm Tĩnh Nghi chán ghét trừng mắt nhìn Phạm Đại Hoa. Xem bộ dạng này của bà ta, chắc chắn là biết chuyện của Tôn Mỹ Kiều và Lý Hoành Viễn. Cũng không biết kiếp trước mụ già này có thật sự bị liệt không, hay là giả liệt để giữ chân cô lại.
“Bác trơ tráo quá rồi đấy! Đây là của hồi môn Tĩnh Nghi mang đến, cậu ấy đi thì những thứ này cũng phải mang đi.”
Triệu Nhuỵ Nhuỵ bất bình lên tiếng thay Lâm Tĩnh Nghi. Sớm biết mẹ Lý Hoành Viễn vô lý như vậy, cô đã khuyên Lâm Tĩnh Nghi chia tay với anh ta rồi.
Phạm Đại Hoa chẳng thèm quan tâm cô là ai, há miệng ra là một bãi nước bọt suýt thì phun vào mặt Triệu Nhuỵ Nhuỵ: “Tao nói cho mày biết, đã vào cửa nhà họ Lý tao thì chính là đồ của nhà họ Lý! Đừng hòng lấy lại!”
Lâm Tĩnh Nghi mím môi, mặt đỏ bừng lên vì tức giận.
Nhìn những người dân làng đang xúm lại, trong lòng cô nảy ra một kế: “Được, số của hồi môn này tôi không cần nữa.”
Trên gương mặt già nua tựa như ác quỷ của Phạm Đại Hoa cuối cùng cũng hiện lên một nét đắc ý. Bà ta xoay người vào sân, la lối với những người đang dọn đồ: “Nghe thấy chưa? Nó không cần nữa, những thứ này là của nhà tao, chúng mày còn không mau mang vào lại cho tao.”
“Tĩnh Nghi, cậu đừng nghĩ quẩn chứ.”
Triệu Nhuỵ Nhuỵ có chút sốt ruột, lo lắng Lâm Tĩnh Nghi thật sự không cần số của hồi môn này nữa.
Phải biết rằng, đây đều là những thứ mà ba cô lúc còn khỏe đã tự tay làm cho cô từng chút một.
Nhìn bộ dạng đắc ý của Phạm Đại Hoa, Lâm Tĩnh Nghi xoay người về phía những người dân làng đang vây xem, nước mắt tuôn rơi như chuỗi hạt đứt dây:
“Các bác các cô, số của hồi môn này đều là lúc ba tôi còn khỏe đã tự tay làm cho tôi từng chút một. Bây giờ ba tôi bệnh nặng, gã Lý Hoành Viễn không phải là người, lén lút sau lưng tôi làm lớn bụng Tôn Mỹ Kiều ở bên ngoài, giờ còn muốn chiếm đoạt của hồi môn của tôi. Xin các bác các cô hãy làm chứng cho tôi, bây giờ tôi sẽ lên huyện, đến Ủy ban Cách mạng tố cáo tội thông gian của Lý Hoành Viễn!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






