Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Quân Tẩu Tái Giá Với Vị Hôn Phu Của Tình Địch Chương 1: Trùng Sinh

Cài Đặt

Chương 1: Trùng Sinh

“Tĩnh Nghi à, không sao đâu. Lý Hoành Viễn chỉ đi cứu người thôi, lát nữa anh ta sẽ về ngay.”

Lâm Tĩnh Nghi chớp chớp mắt, trong ánh nhìn thoáng qua một nét mơ màng.

Giây trước, cô còn đang nằm trên giường bệnh, khắp người cắm đầy ống truyền, chờ đợi cái chết ập đến. Vậy mà khi ý thức quay trở lại, cô đã ở một nơi vừa quen thuộc lại vừa xa lạ này.

Những bức tường đất thấp tối tăm, bức chân dung của vị lãnh đạo đã nhuốm màu năm tháng, cùng với những gương mặt vừa thân quen lại vừa trẻ trung.

Lâm Tĩnh Nghi đột ngột thoát khỏi vòng xoáy ký ức. Những trải nghiệm như cơn ác mộng ở kiếp trước vẫn khiến cô không khỏi sợ hãi.

Cô vươn tay ôm chầm lấy Triệu Nhuỵ Nhuỵ - người bạn thân vừa lên tiếng an ủi. Nước mắt cô tuôn rơi như vỡ đê, làm ướt đẫm cả bờ vai của bạn mình.

Kiếp trước, sau khi con trai cô mất tích, chồng cô lại giả chết trong lúc đi tìm con.

Mẹ chồng vì quá kích động mà trúng gió liệt giường, cô chỉ có thể lo lắng như lửa đốt nhưng không thể bỏ mặc mẹ chồng để đi tìm con.

Chính Triệu Nhuỵ Nhuỵ đã quyết đoán nghỉ việc, lặn lội khắp nơi thay cô tìm kiếm thằng bé, để rồi bất hạnh bị xe tải đâm chết.

Kiếp trước, cô đã nợ người bạn thân này quá nhiều.

“Đi thôi Nhuỵ Nhuỵ, chúng ta cũng ra xem sao.”

Cô đưa đôi mắt sưng đỏ của mình đảo một vòng quanh sân, nhìn những vị khách đang có mặt.

Nhà mẹ đẻ cô không có người thân nào nên hôm nay khách khứa đến dự ngoài họ hàng bên ngoại của Lý Hoành Viễn ra thì chỉ có đồng nghiệp và lãnh đạo ở xưởng cơ khí của họ.

Cô đã trở về rồi, trở về đúng ngày cưới của cô và Lý Hoành Viễn, trở về cái ngày mà mọi bi kịch bắt đầu.

Lần này, cô tuyệt đối sẽ không cho Lý Hoành Viễn và Tôn Mỹ Kiều có cơ hội làm nhục mình nữa!

Kiếp trước cũng chính vào ngày này, cô đã ép Lý Hoành Viễn về nhà để hoàn thành hôn lễ. Nhưng ngay trong đêm tân hôn, anh ta đã bỏ mặc cô dâu mới là cô để đi chăm sóc Tôn Mỹ Kiều suốt cả đêm.

Sau đó, khi cô vừa sinh con trai, anh ta đã nhẫn tâm bán con cho bọn buôn người rồi cùng Tôn Mỹ Kiều bỏ trốn xuống phía Nam để làm giàu.

Anh ta ném lại người mẹ già liệt giường và tất cả mọi gánh nặng trong nhà cho cô. Mãi cho đến khi cô vất vả cả đời, lo liệu cho mẹ chồng xong xuôi, rồi thân thể cũng suy kiệt thì Lý Hoành Viễn mới cùng Tôn Mỹ Kiều quay về, ép cô phải tay trắng ra khỏi nhà.

Lần này, cô sẽ không ép anh ta về nhà kết hôn nữa. Anh ta muốn ở bên Tôn Mỹ Kiều, vậy thì cô sẽ tác thành cho họ.

Nhìn hai người đang vờn nhau trong cái hố nước còn chưa ngập đến eo, đôi mắt Lâm Tĩnh Nghi ánh lên sự căm hận tột cùng.

Lần này, cô muốn bọn họ phải trả một cái giá thật đắt!

Tôn Mỹ Kiều được Lý Hoành Viễn ôm trong lòng, cả hai đều mặc áo sơ mi trắng.

Áo bị ướt không chỉ dính chặt vào người mà còn làm ẩn hiện màu da bên dưới. Mấy gã đàn ông xung quanh chỉ ước có thể dán chặt mắt vào người Tôn Mỹ Kiều.

“Anh Hoành Viễn! Anh đừng kéo em, cứ để em chết đi.”

Giọng Tôn Mỹ Kiều nghe đầy tuyệt vọng. Nếu không phải Lâm Tĩnh Nghi đã trải qua tất cả những chuyện này ở kiếp trước, có lẽ cô cũng thật sự tin rằng cô ta đang một lòng muốn chết.

Lý Hoành Viễn ghì chặt Tôn Mỹ Kiều vào lòng, cánh tay nổi rõ cơ bắp vì dùng sức. Ánh mắt anh ta đầy lo lắng, vội vàng khuyên nhủ: “Mỹ Kiều, em nói ngốc gì vậy? Có chuyện gì mà không giải quyết được chứ? Sao lại phải tìm đến cái chết?”

Tôn Mỹ Kiều từ từ ngẩng đầu lên, gương mặt đầy bất lực nhìn về phía cha mẹ mình đang vội vã chạy tới: “Cha cứ ép con phải gả cho Tô Chí Viễn, con sợ lắm! Con thà chết chứ không gả cho anh ta đâu!”

Vợ của trưởng thôn lảo đảo chạy đến bờ sông. Nghe con gái nói vậy thì hai chân mềm nhũn, khuỵu thẳng xuống đất, khóc lóc thảm thiết: “Kiều Kiều của mẹ ơi! Chúng ta không gả, không gả nữa! Con mau lên bờ đi, đừng doạ mẹ mà!”

Mặt trưởng thôn sa sầm.

Nhìn hai người quần áo xộc xệch trước mắt, ông tức đến mức môi cũng run lên, quát lớn: “Hai đứa bây làm cái trò gì thế này! Còn không mau lên bờ cho tao!”

Tôn Mỹ Kiều vùi mặt vào ngực Lý Hoành Viễn, khóc không thành tiếng, mặt đỏ bừng lên nức nở nói: “Cha muốn con lên cũng được, nhưng con tuyệt đối không gả cho Tô Chí Viễn! Có chết con cũng không gả!”

Vợ trưởng thôn khóc đến gần như ngất đi, giọng đã khản đặc: “Kiều Kiều, con mau lên đi! Mẹ xin con đấy! Con muốn mẹ đau lòng chết đi hay sao!”

Trên gương mặt vốn luôn nghiêm nghị của vị trưởng thôn cũng thoáng hiện lên một nét đau lòng khó thấy. Ánh mắt ông có chút hoảng loạn và bất lực, theo phản xạ quay người nhìn về phía sau.

Lâm Tĩnh Nghi dõi theo ánh mắt của trưởng thôn, chỉ thấy cách đó không xa là một người đàn ông mặc quân phục thẳng thớm.

Anh có vóc người cao thẳng như cây tùng, tay đang dắt một đứa trẻ.

Gương mặt người đàn ông lạnh lùng, đôi mắt sâu thẳm và băng giá không chút biểu cảm nhìn chằm chằm vào tấn hài kịch hỗn loạn trước mắt, như thể một người ngoài cuộc.

Nhưng Lâm Tĩnh Nghi biết, người đàn ông này chính là đối tượng mà Tôn Mỹ Kiều muốn từ hôn hôm nay, Tô Chí Viễn!

Bắt gặp ánh mắt của trưởng thôn, đôi mày sắc như kiếm của anh khẽ nhíu lại, đôi môi mỏng khẽ mở, giọng nói lạnh như băng không hề có chút hơi ấm: “Nếu cô Tôn đã không muốn vậy thì hôn sự này coi như hủy bỏ. Sau này không cần nhắc lại nữa.”

Kiếp trước, chính vào lúc này, Lâm Tĩnh Nghi vừa kịp chạy tới. Trước mặt tất cả các lãnh đạo của xưởng cơ khí, cô đã ép Lý Hoành Viễn phải trở về kết hôn với mình.

Lý Hoành Viễn không muốn mất mặt trước cấp trên, đành phải mạnh bạo bế Tôn Mỹ Kiều từ dưới nước lên. Những lời đồn thổi về mối quan hệ thân mật của hai người họ kéo dài mãi cho đến tận khi cô sinh con trai mới ngớt.

Lâm Tĩnh Nghi hung hăng véo mạnh vào đùi mình, nước mắt lăn dài trên má, che đi sự căm hận trong mắt cô.

“Hoành Viễn! Hôm nay là ngày cưới của chúng ta! Sao anh lại ra nông nỗi này?” Giọng cô có chút run rẩy, điên cuồng chất vấn Lý Hoành Viễn.

Lúc này, bông hoa đỏ lớn trước ngực Lý Hoành Viễn đã bị phai màu vì ngấm nước, không còn vẻ tươi tắn ban đầu.

Lý Hoành Viễn có chút tức giận, trừng mắt nhìn Lâm Tĩnh Nghi, gằn giọng quát: “Lâm Tĩnh Nghi! Em đừng quậy nữa! Anh đã nói là anh đang cứu người.”

“Tõm!”

Dưới nước bỗng có thêm một gã đàn ông cả người bốc mùi hôi thối, bẩn thỉu.

Đó là gã vô lại trong thôn. Hắn ta chửi một tiếng rồi chìa đôi tay với hàm răng vàng khè về phía Tôn Mỹ Kiều.

“Mỹ Kiều à, anh đến cứu em đây.”

Thấy đôi tay kia càng lúc càng gần, Tôn Mỹ Kiều sợ đến mức dúi người mạnh hơn vào lòng Lý Hoành Viễn, thét lên thất thanh giọng đầy vẻ kháng cự:

“Cút đi! Tôi không cần anh cứu! Anh cút đi cho tôi!”

Gã vô lại cũng nổi nóng liền xắn tay áo lên, có chút thẹn quá hóa giận: “Tôn Mỹ Kiều, con đĩ này! Mày là đồ đàn bà bị người ta từ hôn, tao không chê mày là may lắm rồi, còn dám bảo tao cút à?”

Nói rồi, hắn ta túm lấy mái tóc đen bóng của Tôn Mỹ Kiều, giật mạnh một cái lôi xềnh xệch cô ta về phía mình. Tôn Mỹ Kiều đau đến nước mắt lưng tròng nhưng không sao thoát ra được.

Lâm Tĩnh Nghi cầm khăn tay giả vờ lau nước mắt, cô khẽ nhếch cằm, trong mắt loé lên ánh nhìn hả hê.

Kiếp trước Tôn Mỹ Kiều được đưa lên bờ rất nhanh, hoàn toàn không có màn kịch này.

Bây giờ cô thật sự muốn xem, sau này Tôn Mỹ Kiều còn mặt mũi nào mà sống ở cái thôn này nữa.

“A! Tránh ra! Tránh xa tôi ra! Đừng có chạm vào tôi!” Tôn Mỹ Kiều vung tay loạn xạ trên không, nhưng vẫn không thể ngăn được việc cả người bị kéo vào lòng gã vô lại.

“Kiều Kiều!”

“Kiều Kiều!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc