“Ác quỷ?”
Gương mặt mẹ Hách hiện rõ vẻ kinh hoàng.
Hách Thu gật đầu chắc nịch: “Vâng! Nếu không thì sao nó lại thay đổi lớn đến thế? Mẹ ơi, ban nãy ánh mắt nó nhìn con cứ như muốn ăn tươi nuốt sống con vậy. Nó là ác quỷ đấy, chúng ta nhất định không thể tha cho nó được, bằng không cả nhà mình sẽ bị nó hại chết mất!”
Hỗ Thược: “...” *Mù mắt à, bà đây rõ ràng chỉ là mắt to hơn một chút, ánh mắt khinh bỉ hơn một chút thôi, cái thứ dơ dáy bẩn thỉu như mày mà cũng đòi dát vàng lên mặt, ăn thịt mày á? Bà đây có phải sói đói đâu.*
“Đúng, đúng thế, nhất định phải thu phục con ác quỷ này, mẹ đi tìm bố mày ngay đây!”
Ban đầu mẹ Hách không nghĩ về hướng này, giờ được con gái nhắc nhở thì lập tức để tâm. Vừa nghĩ đến chuyện trong nhà mình có một con ác quỷ đội lốt con dâu là bà ta đã sợ đến run rẩy cả người.
Nói xong, bà ta liền co giò bỏ chạy.
Hách Thu thấy mẹ chạy mất, liếc nhìn cánh cửa phòng đóng kín của Hỗ Thược mà toàn thân run rẩy, cảm giác sau lưng lạnh toát, bèn hét to một tiếng: “Mẹ ơi đợi con với! Con không dám ở nhà một mình đâu, Hỗ Thược sẽ ăn thịt con mất!”
Hỗ Thược đang ở trong phòng kiểm kê kho tiền nhỏ của mình, nghe thấy câu này liền nhíu mày khinh bỉ: “Xì! Có luộc chín mày lên rồi rắc ớt bột vào thì bà đây cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn lấy một cái đâu!”
“Ông nó ơi!”
“Ông nó ơi, có... có ma, Hỗ...”
“Câm mồm!”
Ba Hách thấy mọi người xung quanh đều quay đầu nhìn sang liền sa sầm mặt mũi, quát lớn một tiếng.
Quát xong, ông ta quay sang cười xòa giải thích với mọi người: “Đừng nghe bà già này nói nhảm, bà ấy bị con dâu ba chọc tức đến lú lẫn rồi đấy. Than ôi chẳng biết nhà tôi đắc tội gì với con dâu ba nữa, cả ngày không thèm đi làm công, lại còn ở nhà quậy phá om sòm. Ai dà… cũng tại vợ chồng tôi nhìn lầm người rồi.”
Mẹ Hách nghe ba Hách nói vậy cũng kịp hoàn hồn, lập tức toát mồ hôi hột đầy lưng. May mà bà ta cũng không đến nỗi ngốc nghếch, liền trưng ra bộ mặt đưa đám khóc lóc kể khổ:
“Đúng thế đấy, tôi bị con dâu ba chọc tức đến ngất đi rồi. Sáng nay nó chê cơm canh trong nhà đạm bạc, đòi ăn trứng gà, tôi còn chưa kịp nói gì nó đã làm tôi tức đến ngất xỉu. Cả ngày hôm nay nó không thèm đi làm công, buổi trưa không thấy bóng dáng đâu, tôi tưởng nó trốn đi lười biếng ở xó nào. Đi hỏi Đại đội trưởng thì người ta bảo nó không đi làm. Tôi nghĩ nó là phận đàn bà con gái, lỡ xảy ra chuyện gì thì sao, nên cứ ở nhà đợi mãi. Khó khăn lắm nó mới về, tôi chỉ hỏi một câu đi đâu đấy lần sau đi đâu thì nhớ báo một tiếng, thế mà nó quay sang chửi rủa bà mẹ chồng này luôn. Tôi tức quá không chịu nổi nên mới chạy ra tìm ông nó đây. Ông nó ơi, ông mau về nhà mà dạy dỗ lại nó đi!”
Vừa nói bà ta vừa ra sức nháy mắt với ba Hách.
Hách Thu đứng bên cạnh cũng gật đầu lia lịa: “Đúng đấy bố ơi, bố mau về nhà dạy dỗ nó đi, ban nãy chị dâu ba lại định đánh con nữa, nếu không nhờ con chạy nhanh thì lại bị ăn đòn rồi. Mặt con còn chưa hết sưng đây này, nếu bị đánh tiếp thì hỏng hết cả mặt mũi mất thôi!”
Mọi người nhìn gương mặt sưng vù của Hách Thu thì tin thêm vài phần.
Thím Hoa đi ngang qua đưa nước, nghe thấy lời Hách Thu nói, lại nhớ đến chuyện bị Hỗ Thược mắng té tát trên xe bò, trong lòng đang sầu vì không tìm được cơ hội trả thù, liền nhổ toẹt một bãi nước bọt: “Con dâu ba nhà ông bà chẳng phải loại tốt lành gì đâu! Mua cả một bọc đồ to đùng, chẳng biết tiền ở đâu ra, tôi vừa hỏi một câu là nó đã chỉ tay vào mặt tôi chửi bới rồi. Đúng là cái loại không có chút giáo dưỡng nào cả!”
“Thằng cả, phần việc còn lại mày làm giúp bố nhé, bố với mẹ mày về nhà xem sao.”
“Con biết rồi bố.”
Anh cả Hách chẳng muốn làm chút nào.
Nhưng ba Hách đã lên tiếng thì dù có không muốn đến mấy anh ta cũng phải cắn răng nhận lời.
Ba người rời khỏi cánh đồng.
“Nói đi, có chuyện gì?”
Mẹ Hách nhìn dáo dác xung quanh, xác định không có ai mới hạ giọng thì thầm: “Ông nó ơi tôi với Thu Nha nghi ngờ Hỗ Thược bị thứ dơ bẩn nhập vào người rồi, chúng ta phải thu phục con quái vật đó, bằng không cả nhà mình sợ là không ai sống nổi đâu.”
Hách Thu thấy ba Hách có vẻ không tin, bèn nhỏ giọng nói thêm: “Bố ơi, bố đừng không tin, Hỗ Thược tuy không phải người của đại đội mình nhưng làng bên cạnh cũng chẳng xa xôi gì, tính nết nó thế nào cả nhà mình đều rõ mà. Gả vào nhà mình cả năm trời nay nó cứ như quả hồng mềm không có chút tính khí nào, bảo làm gì làm nấy, nói thế nào cũng không dám hó hé một câu. Nhưng bố nhìn xem hôm nay nó đã làm những gì? Đầu tiên là không thèm dậy nấu cơm, tiếp đó là đánh con, rồi làm mẹ tức ngất xỉu, thậm chí ngay cả chuyện cắm sừng anh ba mà nó cũng dám nói ra mồm. Người bình thường có ai như thế không? Nó chắc chắn là ác quỷ rồi, lại còn là con ác quỷ muốn lấy mạng cả nhà mình nữa chứ!”
Ba Hách im lặng.
Quả thật. Hôm nay Hỗ Thược mạnh mẽ, dữ dằn đến mức đáng sợ.
Nghĩ lại những truyền thuyết trước đây về việc yêu ma trên núi hóa thành hình người nhập vào thân xác để hại người, sắc mặt ông ta biến đổi liên tục.
Mẹ Hách nhìn biểu cảm của ông ta là biết ông ta đã tin rồi.
“Ông nó ơi, ông bảo chúng ta có nên đi tìm Bà đồng Lý không? Bà ấy...”
“Bà đồng Lý cái gì mà bà đồng Lý! Đó là tàn dư phong kiến hủ bại, bị bắt là đi đấu tố đấy!”
“Tôi sai rồi, thế ông bảo chúng ta có nên đi tìm bà lão Lý không? Tôi cứ nghĩ đến chuyện trong nhà có một con ác quỷ như thế là toàn thân lại thấy lạnh toát cả sống lưng. Ban nãy tôi còn cãi nhau với nó nữa, chắc chắn nó sẽ hại chết tôi mất thôi!”
“Đợi trời tối đã. Bây giờ ban ngày ban mặt, bà không sợ người ta nhìn thấy rồi đi tố giác à?”
“Thế thì đợi trời tối.”
“Về nhà đi.”
Mẹ Hách và Hách Thu cùng lắc đầu nguầy nguậy: “Bọn tôi không dám về đâu.”
Ba Hách thấy hai người nhát như cáy thì lộ rõ vẻ khinh thường, nhưng bảo ông ta về nhà một mình thì ông ta cũng chẳng có lá gan đó, dù sao thứ kia đâu phải là người. Ông ta hắng giọng một cái: “Đã không muốn về, thì vừa hay việc của tôi vẫn chưa làm xong, hai người đi làm công với tôi.”
“Bố, bố bắt con đi làm công á?”
Hách Thu là đứa con gái duy nhất trong nhà nên từ nhỏ đến lớn chưa từng phải ra đồng làm công bao giờ, đột nhiên nghe ba Hách bảo vậy thì nhất thời chưa kịp load nổi.
“Chứ sao nữa? Không muốn làm công thì về nhà đi.”
“Con không về nhà đâu!”
Hách Thu the thé giọng phản bác.
“Thế thì đi làm công.”
Hách Thu ấm ức không chịu nổi nhưng cũng biết ngoài việc đi làm công ra cô ta chẳng còn con đường nào khác, đành hậm hực đi theo sau ba Hách quay lại chỗ làm.
“Bố, sao bố lại quay lại thế?”
Chẳng lẽ là sợ anh ta làm một mình mệt nhọc sao?
Anh cả Hách nghĩ đến khả năng này thì lòng đầy xúc động.
Bố anh ta cuối cùng cũng nhớ đến cái tốt của anh ta rồi, biết sau này phải trông cậy vào vợ chồng anh ta để dưỡng già rồi sao?
“Ừ, bố nghĩ công việc hơi nhiều, một mình mày làm chắc phải đến tối mịt mới xong, vừa hay ở nhà cũng chẳng có việc gì nên bảo mẹ với em gái mày ra phụ một tay.”
Anh cả Hách đỏ hoe mắt, nghẹn ngào: “Bố ơi con không mệt đâu, con làm được mà. Hu hu, bố ơi cuối cùng bố cũng biết xót con rồi.”
Ba Hách nhìn thằng con trai cả nước mắt nước mũi tèm lem thì trong lòng chán ngán vô cùng, một thằng đàn ông to xác mà hở tí là khóc lóc sướt mướt thế này thì ra cái thể thống gì nữa.
“Được rồi đừng khóc nữa, mau làm việc đi. Làm xong sớm thì được nghỉ sớm.”
Anh cả Hách quệt nước mắt, cười toe toét: “Dạ vâng, con biết rồi bố, bố cứ ngồi một bên nghỉ ngơi đi, để con làm cho, con khỏe lắm, đừng để bố bị mệt.”
“Không cần.”
“Nhà nó ơi, tôi mệt quá.”
Chị dâu cả Hách thấy ba Hách không cho anh cả Hách giúp đỡ, còn bản thân mình thì mệt rã rời nên bèn mở miệng than thở.
Cô ta ngồi xổm trên đất, hung hăng giật từng bụi cỏ dại, cứ như thể đó không phải là cỏ mà là cái đầu của anh cả Hách vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)