“Hách Thu à, khi sự đặc biệt không còn là duy nhất, khi sự độc nhất vô nhị trở thành bình thường đại trà, để tao xem mày còn vênh váo lên mặt kiểu gì nữa nhé.”
Hỗ Thược nở nụ cười tươi rói bưng bát cháo bước vào phòng.
Lúc này Bác sĩ Ngưu vừa dùng kim châm cứu đánh thức Mẹ Hách tỉnh lại.
Hỗ Thược liền làm ra vẻ mặt vô cùng ân cần: “Bác sĩ Ngưu ơi, mẹ cháu không sao chứ ạ?”
“Không có vấn đề gì lớn đâu, chẳng qua là tính khí nóng nảy quá mức thôi.”
“Mày cút ngay cho tao!”
Mẹ Hách vừa mở mắt ra nghe thấy tiếng Hỗ Thược là cả người đã run lên bần bật, mặt mày xám ngoét nằm bẹp trên giường sưởi, chỉ tay đuổi cô cút ra ngoài.
Sắc mặt Hỗ Thược vẫn không hề thay đổi.
“Mẹ ơi, đến giờ uống thuốc... à không, đến giờ húp cháo rồi ạ!”
“Không uống!
Bưng đi ngay cho tao!
Cái đồ lòng lang dạ thú kia, mày mà tốt bụng bưng cháo cho bà già này à? Tao sợ mày bỏ thuốc độc hại chết tao thì có!”
Mẹ Hách làm sao tin nổi Hỗ Thược lại có lòng tốt đến thế.
“Mẹ à, mẹ nói thế là oan cho con quá! Mẹ già rồi có thể sống đủ rồi, chứ con thì còn trẻ trung phơi phới thế này, còn chưa sinh cháu đích tôn cho nhà họ Hách nữa là, sao con có thể dại dột đi đầu độc mẹ được chứ?
Nào, húp cháo đi mẹ.
Húp bát cháo này vào rồi mẹ sẽ không hở tí là lăn đùng ra ngất xỉu nữa đâu.”
Không uống mà xong với cô à?
Hỗ Thược bưng bát cháo bước từng bước lại gần Mẹ Hách.
Mẹ Hách mặt mày xám xịt cự tuyệt kịch liệt: “Tao đã bảo tao không uống rồi, mày cút ngay đi!”
“Ấy... mẹ này, mẹ đừng có dở chứng làm nũng như con nít thế chứ! Đây là cháo do chính tay mẹ nấu mà, con vì lo lắng cho sức khỏe của mẹ nên mới có lòng bưng vào đây, sao mẹ lại nỡ nghĩ xấu về con gái dâu thế này?
Nào, để con đút cho mẹ nhé.”
Vừa dứt lời một tay cô túm chặt lấy bả vai đỡ Mẹ Hách dậy, tay kia dứt khoát đưa thẳng miệng bát kề sát vào mồm bà ta.
“Mày định làm cái gì... ừng ực, ừng ực!”
Cả một bát cháo cứ thế bị trút sạch bách vào họng Mẹ Hách.
Cái nhà này đúng là xúi quẩy tám đời mới rước phải cái thứ sao chổi như mày về! Mày vừa bước chân vào cửa là thằng ba nhà tao phải đi ngay, một năm trời nay bặt vô âm tín!
Mày đúng là thứ tai họa giáng xuống nhà này mà!”
Sắc mặt Hỗ Thược lập tức lạnh tanh, giọng nói sắc như dao cạo: “Thế thì tôi còn xui xẻo chín đời mười kiếp ấy chứ! Gả cho một thằng đàn ông vô dụng, người ta lấy chồng thì có chồng có con ấm êm giường sưởi.
Còn tôi thì sao?
Đừng nói là chồng sống sờ sờ, đến một người chồng chết để thờ cũng chẳng có!”
“Mày... cái đồ đàn bà độc ác kia! Mày dám rủa thằng ba nhà tao chết à, mày cút ngay cho tao!”
“Đi thì đi!
Nếu không phải sợ bà lăn ra chết rồi tôi mất luôn mẹ chồng thì bà tưởng tôi thèm bước chân vào cái phòng này chắc?”
“Rầm!”
“Trời đất ơi... Mày...đúng là gia môn bất hạnh mà!
Tôi có lỗi với thằng ba quá!
Lại đi rước về cho nó một con mụ chằn tinh xảo quyệt thế này!”
Mẹ Hách vừa đấm ngực thùm thụp vừa gào khóc thảm thiết.
Cảnh tượng này khiến Bác sĩ Ngưu đứng bên cạnh ngượng ngùng không để đâu cho hết, ông ho nhẹ một tiếng: “Khụ... nếu người đã tỉnh lại rồi thì tiền khám là một hào nhé.”
“Cái gì cơ?
Đến một viên thuốc ông cũng chưa cho tôi, thế mà dám mở mồm đòi một hào à? Sao ông không đi ăn cướp luôn đi cho rồi! Chỉ có năm xu thôi, muốn lấy thì lấy, không lấy thì dẹp!”
Mẹ Hách vừa nghe đòi một hào là lập tức xót ruột nhảy dựng lên.
Bác sĩ Ngưu quay sang nhìn Ba Hách.
Ba Hách xị mặt xuống quát mắng: “Bà nói lăng nhăng cái gì đấy hả? Biết là bà bị con dâu làm cho tức đến lú lẫn rồi, nhưng cũng không được ăn nói hồ đồ như thế! Mau đưa tiền cho Bác sĩ Ngưu đi!”
Mẹ Hách ấm ức không tình nguyện móc ra một đồng xu một hào đưa cho Bác sĩ Ngưu.
“Cầm lấy! Chúng tôi còng lưng ra đồng làm việc cả ngày trời chưa chắc đã kiếm nổi một hào, ông thì hay rồi, chỉ chạy qua chạy lại một chuyến chẳng tốn giọt mồ hôi nào cũng đút túi một hào ngon ơ!
Nhà ông chắc sắp phát tài to rồi đấy nhỉ!”
Bác sĩ Ngưu đen mặt đáp: “Tiền này không phải nộp cho cá nhân tôi đâu nhé, đây là tiền nộp vào công quỹ của đại đội! Nếu bà cảm thấy tôi tham ô thì cứ việc lên mà khiếu nại với Đại đội trưởng!”
Nói xong, ông phất mạnh tay áo bực bội rời đi.
“Ông...”
“Câm mồm lại ngay!”
Ba Hách thật sự cảm thấy vợ mình phát điên rồi. Bác sĩ Ngưu là bác sĩ chân đất duy nhất của mấy đại đội quanh vùng này, nếu đắc tội với người ta, sau này lỡ có ốm đau bệnh tật, nhức đầu sổ mũi thì biết vác mặt đi tìm ai cứu chữa?
Mẹ Hách thấy Ba Hách thực sự nổi giận lôi đình thì cũng không dám hé răng thêm nửa lời.
“Mau đi làm việc cả đi! Không đi làm lấy cái gì nhét vào mồm?”
“Bố ơi, mặt con còn chưa được Bác sĩ Ngưu xem qua nữa, liệu con có bị hủy hoại nhan sắc không ạ?
Con không muốn bị xấu xí đâu!
Sau này con còn phải gả lên thành phố làm dâu nhà cán bộ cơ mà!
Mặt mũi mà nát bét thế này thì làm sao gả lên thành phố được nữa hả bố?”
Hách Thu ôm lấy hai bên má sưng vù đau nhức, khóc lóc thảm thiết nước mắt nước mũi giàn giụa, trong lòng hận Hỗ Thược đến tận xương tủy.
Ba Hách nhìn gương mặt tím ngắt sưng húp của con gái cũng lo lắng khuôn mặt này bị hỏng mất: “Bác sĩ Ngưu chắc chắn sẽ không quay lại nữa đâu, bảo mẹ con lấy cho một quả trứng gà luộc chín rồi lăn qua lăn lại cho tan máu bầm.
Ngày mai là đỡ thôi.”
“Mẹ ơi?”
Mẹ Hách vừa mới ngất một trận nên lúc này khắp người vẫn còn ê ẩm rã rời. Nghe tiếng Hách Thu gọi, bà ta liền tháo chùm chìa khóa bên hông đưa cho cô ta: “Con cầm lấy mở tủ lấy một quả trứng mang đi luộc đi.”
“Mẹ ơi, con vẫn chưa được ăn sáng nữa.”
“Lấy thêm một nắm mì sợi nấu lên ăn chung với anh bảy con.”
“Con cảm ơn mẹ! Mẹ đối xử với con là tốt nhất trần đời, đợi sau này con gả lên thành phố rồi con nhất định sẽ phụng dưỡng mẹ với bố thật chu đáo!”
Hách Thu hớn hở cầm lấy chìa khóa.
“Mẹ ơi... thằng Cẩu Đản nhà con cũng chưa được ăn no, hay là...”
“Hay là cái gì mà hay là! Cái gì cũng ngửa tay đòi bà già này thế hả? Cô là mẹ nó hay tôi là mẹ nó? Muốn ăn thì tự bỏ tiền túi ra mà mua cho nó ăn! Gả về cái nhà này bao nhiêu năm trời mà chỉ đẻ được đúng một mụn con trai nối dõi.
Suốt ngày chỉ biết đòi này đòi nọ!
Sao cô không nhai nát cái thân già này rồi nuốt luôn vào bụng đi cho vừa lòng?
Lúc con Hỗ Thược nó chọc tức tôi, sao không thấy cái mặt cô nhảy vào đánh nó giúp tôi hả? Đến lúc đòi ăn thì chạy tới nhanh thế! Cút hết ra đồng làm việc cho tôi! Hôm nay đứa nào không kiếm đủ mười điểm công...
Thì tối nay nhịn đói hết cho tôi!”
Mẹ Hách không làm gì được Hỗ Thược nên trút toàn bộ cơn thịnh nộ lên đầu Chị dâu cả Hách.
Chị dâu cả Hách bị mắng xối xả đến mức nước mắt lưng tròng.
“Sao hả?
Ủy khuất lắm à?
Bà già này còn chưa chết đâu nhé, cô khóc tang cho bố cô hay mẹ cô đấy?
Cút ngay cho tôi!
Cái thứ bất hiếu vô dụng!
Đẻ ra cái lũ chúng mày thì có tích sự gì chứ, biết trước chúng mày vô dụng thế này thì ngày xưa tao đã bóp chết từ trong trứng nước, dìm đầu vào thùng nước tiểu cho chết ngạt hết đi cho xong, đỡ hơn bây giờ phải trơ mắt nhìn bà già này bị một con ranh ức hiếp mà chẳng đứa nào thèm ngó ngàng!”
“Mẹ ơi, con có bênh mẹ mà! Mẹ nhìn mặt con bị con Hỗ Thược đánh cho ra nông nỗi này này! Mẹ ơi, con muốn viết thư cho anh ba, bảo anh ấy về ly hôn với con ranh đó ngay!”
“Vẫn là con gái rượu của mẹ biết thương mẹ nhất! Lát nữa nhớ xúc thêm một thìa mỡ lợn nữa nhé, mì sợi trắng trộn mỡ lợn ăn mới thơm ngon.”
“Dạ, con cảm ơn mẹ!”
“Còn chưa cút đi à?”
Chị dâu cả Hách đưa tay quẹt nước mắt rồi cất bước rời khỏi phòng Mẹ Hách, Anh cả Hách cũng ủ rũ cúi gầm mặt lẽo đẽo theo sau.
“Mình ơi anh nhìn mẹ xem có thiên vị quá đáng không cơ chứ!
Rõ ràng là con vợ thằng ba chọc tức mẹ, em còn có lòng tốt chạy đi mời Bác sĩ Ngưu về, em chỉ muốn xin cho thằng Cẩu Đản tí mì sợi tẩm bổ vì người nó yếu ớt thôi, mẹ không cho thì thôi đi.
Đằng này lại còn chỉ thẳng vào mặt em mà chửi bới thậm tệ!
Em làm tất cả những việc này là vì ai cơ chứ!”
Chị dâu cả Hách vừa khóc thút thít vừa đổ thêm dầu vào lửa nói xấu mẹ chồng với chồng.
Anh cả Hách mặt mày khó coi gắt gỏng: “Được rồi đấy! Cô thừa biết tính mẹ đang bực bội trong người thì còn chõ mồm vào làm cái gì? Thằng Cẩu Đản vừa mới ăn sáng xong, không có mì sợi thì thôi chứ có chết đói đâu!
Mau ra đồng làm việc đi!
Mẹ đã bảo rồi đấy, hôm nay không kiếm đủ mười điểm công là tối nay bị nhịn đói đấy!
Nếu cô không làm đủ thì tôi cũng chẳng hơi đâu mà làm giúp cô đâu.”
“Anh không giúp em thì ai giúp em hả? Anh là chồng em cơ mà!”
“Là chồng cô thì đã sao?
Nếu không phải tại cái mồm cô nói năng bậy bạ thì mẹ có phạt cả hai đứa mình không? Cày cuốc cả ngày cho đủ mười điểm công tôi đã mệt đứt cả hơi tai rồi, lấy đâu ra sức lực mà làm hộ cô nữa!”
“Nhưng em không kiếm đủ được đâu!”
“Thế thì cô tự nhịn đói đi, tôi mặc kệ cô đấy tôi đi làm đây!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


