“Bố, chú út, các anh, mọi người vào hết trong nhà đi ạ.”
“Được rồi.”
Những người khác của nhà họ Hách đều đã đi làm kiếm điểm công cả rồi. Mẹ Hách nhìn thấy một đoàn đàn ông trai tráng nhà họ Hỗ rầm rộ kéo đến thì sợ đến mức đóng chặt cửa phòng lại không dám thò mặt ra ngoài, chỉ sợ bọn họ kéo đến để gây chuyện quậy phá.
“Bố, chú út, mọi người uống nước đi ạ.”
Hỗ Thược đặc biệt pha nước đường bằng kẹo sữa Đại Bạch Thỏ.
Hết cách rồi, trong nhà chẳng có đường đỏ.
“Sao lại pha nước đường thế này, chúng tao uống hớp nước lọc là được rồi.”
“Con lỡ pha hết rồi ạ.”
Mấy người uống nước xong, nhìn ngó xung quanh khoảng sân nhà họ Hách rồi hỏi Hỗ Thược: “Thược Nhi, con nói xem con tính xây bức tường rào này thế nào? Cứ nói đi, để mọi người bắt đầu bắt tay vào làm việc.”
“Bố ơi, con tính là xây một bức tường rào nhỏ ngay trong khoảng sân này, sau này dùng làm nhà bếp. Rồi trổ một cái cửa phụ ở trên tường mở ra một cái sân riêng, sau này đi ra đi vào con sẽ đi lối bên đó, không đi chung lối bên này nữa.”
Sau này mẹ Hách còn phải sinh một lứa năm đứa con cơ mà, nếu vẫn cứ đi lại qua lối này thì nội cái việc năm đứa trẻ con cùng khóc ré lên một lúc cũng đủ nhức hết cả đầu rồi, chưa kể đến sau này cả đống chuyện phiền toái rắc rối của nhà họ Hách nữa.
Thôi thì cứ tránh xa ra cho lành.
“Bên ngoài có đất trống không con?”
“Có ạ! Cũng là đất nền nhà của họ Hách.”
“Nếu thế thì được đấy, nhưng mà làm thế này thì sợ là hôm nay không xong ngay được đâu.”
Vốn dĩ chỉ nghĩ là đơn giản xây một bức tường rào rồi dựng thêm một cái bếp lò thôi, không ngờ cô lại muốn trổ thêm cửa phụ riêng biệt, vậy thì công trình này hơi lớn rồi đấy.
“Không sao đâu ạ! Không vội đâu bố, bố với mọi người cứ tà tà mà làm thôi.”
“Được, vậy bố con mình ra phía tường bên ngoài xây tường rào bao quanh trước đã, chứ không trổ cửa bên này ra lại không an toàn.”
“Vất vả cho bố và mọi người quá, con đi nấu cơm đây, tối nay bố với chú út ở lại ăn cơm nhé.”
“Được rồi!”
Ba Hỗ gật đầu đồng ý. Vốn dĩ nếu chỉ có mấy bố con ông làm xong là đi về luôn cũng được, nhưng đằng này có cả Chú út Hỗ và mấy đứa cháu nữa, thế thì nhất định phải giữ lại ăn một bữa cơm rồi.
Dù sao người ta cũng bỏ cả buổi làm việc kiếm điểm công để chạy sang đây phụ giúp, nếu đến một bữa cơm cũng không lo nổi thì thật sự nói không thông.
“Vâng ạ.”
Anh cả Hỗ đánh xe bò đi vòng ra phía ngoài sân, còn Hỗ Thược thì đi vào bếp chuẩn bị nấu nướng. Cô dáo dác nhìn quanh một vòng mà chẳng thấy bóng dáng con gà của mình đâu, Hỗ Thược bèn đi tới đập cửa phòng mẹ Hách rầm rầm.
“Rầm! Rầm! Rầm!”
“Mẹ ơi, con biết mẹ đang ở bên trong đấy nhé! Gà của con đâu rồi? Lúc phân gia đã nói rõ ràng rành mạch rồi cơ mà, đó là gà của con! Mẹ mà không đưa ra đây thì con ra chuồng gà bắt thêm một con nữa đấy!”
Mẹ Hách im phăng phắc không buồn lên tiếng.
Hỗ Thược lấy đầu lưỡi đẩy đẩy thành má, cười khẩy một tiếng: “Mẹ à, con đếm đến ba nhé, mẹ mà không lên tiếng là con trực tiếp đi thịt gà đấy! Mất một con con thịt hai con! Một... hai...”
“Đưa cho cô đây! Đưa cho cô đây này!”
Hỗ Thược nhìn con gà đã được làm lông sạch sẽ, thậm chí còn được xát muối cẩn thận thì cười khẩy nói: “Mẹ đúng là siêng năng thật đấy, còn làm sạch sẽ con gà hộ con nữa cơ. Thế còn bộ lòng mề các thứ đâu rồi ạ?”
“Đợi đấy!”
Mẹ Hách nghe thấy cô còn đòi cả bộ lòng mề thì sa sầm nét mặt quát một câu, đóng sầm cửa lại. Một lát sau bà ta bưng một cái bát mở cửa ra lần nữa: “Đưa hết cho cô đấy! Mau cút xéo đi!”
“Cảm ơn mẹ nhé!”
Không cần phải tự mình mó tay vào làm mà vẫn có được một con gà sạch sẽ tinh tươm, cô vui sướng vô cùng.
“Hừ!”
Mẹ Hách chẳng có lấy nửa phần vui vẻ khi được cảm ơn.
Rồi vào phòng lấy ra mấy củ khoai tây.
Rửa sạch lớp bùn đất bám bên ngoài rồi thái miếng luôn.
Còn việc gọt vỏ ư?
Thời buổi này người ta chẳng ai gọt vỏ khoai tây cả, nên cô cũng chẳng thèm thể hiện sự khác biệt làm gì, dù sao ngoài việc có chút tiền ra thì cô cũng chẳng có gì khác, không cần phải lãng phí phô trương như thế.
Làm theo phương pháp trong ký ức, cô châm lửa vào bếp lò.
Cho thịt gà vào đảo cho ráo bớt nước.
Múc một thìa mỡ lợn to tướng cho vào chảo.
Đồ của nhà họ Hách, không dùng thì phí của giời!
Mùi thơm đặc trưng của gà thả vườn nhanh chóng bốc lên ngào ngạt. Xào gà vừa tới độ, cô đổ thêm nước vào, trút khoai tây vào nồi, thêm thắt các loại gia vị, riêng muối thì tuyệt đối không dám nêm thêm hạt nào.
“Cái đồ sao chổi, cái thứ khuấy đảo gia đình! Con gà ngon lành thế kia lại để cho cái ngữ nhà mẹ đẻ nó hưởng sái, cũng không sợ nghẹn chết cả lũ chúng nó đi!”
Mẹ Hách ở trong phòng ngửi thấy mùi thịt gà thơm nức mũi, vừa nuốt nước bọt ừng ực vừa nghiến răng chửi rủa cay độc.
“Thơm quá đi mất! Bố ơi, có phải em gái đang hầm thịt gà cho chúng mình ăn không đấy?”
Anh hai Hỗ đang cặm cụi làm việc, ngửi thấy mùi thơm nức mũi xộc vào bèn hít hà mấy cái rồi nói.
“Biết thế rồi thì còn không mau làm cho nhanh tay lên! Kẻo lại không xứng với bữa thịt của em gái mày đấy! Mau mau xây xong bức tường rào cho nó, em gái mày cũng đỡ khổ phần nào. Cái nhà họ Hách này chẳng có lấy một mống người tốt đâu!”
Đừng tưởng ông không biết mẹ Hách đang trốn sau khe cửa sổ lén lút dòm ngó ra ngoài.
Đúng là mất mặt xấu hổ thật đấy!
Nhà của chính mình.
Người ta đến tận cửa, cũng đâu có bảo là sang tính sổ với bọn họ đâu, thế mà cứ trốn chui trốn lủi không dám thò mặt ra.
Đã không muốn bước ra thì đừng có mà dòm trộm chứ!
“Dạ rõ ạ! Con nhất định sẽ làm thật cẩn thận!”
“Anh hai à, sao lại để con bé Thược Nhi nó bày vẽ tốn kém thế này chứ, anh em mình ăn uống qua loa đại khái là được rồi.”
“Thế thì làm sao mà qua loa được chứ! Chú là chú ruột của nó, lần đầu tiên sang đây lại còn là sang làm việc giúp nó nữa, nó cho chú ăn cái gì cũng là điều nên làm cả, cứ kệ nó muốn làm thế nào thì làm. Nó đã làm ra được tức là nó có đồ để làm. Nó mà không có thì chú có muốn ăn nó cũng chẳng đào đâu ra được cho chú đâu.”
“Được rồi!”
Món gà hầm khoai tây đã chín tới, múc ra được đầy ắp một âu lớn.
Cho phần thịt ba chỉ đã thái miếng vào chảo, bắt đầu làm món thịt kho tàu. Trong lúc ninh thịt kho tàu thì cô bắc nồi đồ cơm, gạo trắng nguyên chất thì không có, chỉ là gạo độn thôi.
Cơm chín tới, cô lại nấu thêm một nồi canh trứng thả rau tề thái.
Đợi đến khi toàn bộ thức ăn đã nấu nướng xong xuôi thì trời cũng đã nhá nhem tối. Người nhà họ Hách cũng đã tan làm trở về, nhìn thấy cô ai nấy đều xị mặt ra như cái bánh bao chiều, Hỗ Thược cũng chẳng buồn để mắt tới bọn họ.
Cô bưng hết thức ăn nước uống về phòng mình cất.
Kẻo chỉ cần sơ sểnh một cái là bị bọn họ ăn vụng mất ngay.
“Bố ơi, chú út ơi, mọi người đừng làm nữa, vào ăn cơm thôi ạ!”
Ba Hỗ đang cặm cụi làm việc nghe thấy tiếng gọi bèn đáp vọng lại: “Biết rồi, vào ngay đây!”
“Chú út, Thược Nhi nấu cơm xong rồi, phần còn lại để ngày mai làm tiếp, anh em mình vào ăn cơm thôi.”
“Vâng ạ.”
“Cuối cùng cũng được ăn cơm rồi, chỉ ngửi cái mùi thơm thôi mà bụng cháu nó cứ réo ầm ĩ lên từ nãy đến giờ rồi đây này.”
“Đồ vô tiền đồ!”
Anh hai Hỗ vẻ mặt đầy vẻ không phục: “Anh cả, anh đừng tưởng em không nghe thấy bụng anh réo nhé! Anh em mình kẻ tám lạng người nửa cân, cùng một giuộc vô tiền đồ như nhau cả thôi!”
“Mày ăn nói cái kiểu gì đấy hả? Coi chừng tao nện cho một trận bây giờ!”
“Nhào vô đi, em sợ anh chắc!”
“Mày đứng lại đó cho tao!”
“Em đi trước một bước đây!”
Anh hai Hỗ chạy lon ton vào trong sân: “Em gái ơi, em nấu cái món gì mà thơm phức thế này!”
“Thơm thì các anh ăn nhiều vào nhé. Anh hai, bên cạnh cửa có chậu nước đấy, các anh đi rửa tay đi ạ, để em bê cái bàn ra ngoài, trong phòng chật chội không đủ chỗ ngồi đâu, chúng ta cứ ngồi ngoài sân ăn cho thoáng.”
“Bê bàn á? Để anh làm cho, em đừng có động vào!”
Nghe thấy bảo bê bàn, anh hai Hỗ liền chạy tọt vào trong phòng.
Anh ta khiêng chiếc bàn gỗ đặt ra giữa sân, chiếc bàn này vốn là của hồi môn mà nhà họ Hỗ mang sang cho cô đấy.
“Anh hai xong rồi đấy, không cần anh làm nữa đâu, mau đi rửa tay ăn cơm đi, trời sắp tối mịt rồi, lát nữa mọi người còn phải vội về đại đội nữa đấy.”
“Ừ.”
Ba Hỗ bước vào sân, nhìn thấy Ba Hách liền cười xởi lởi nói: “Ông thông gia tan làm rồi đấy à? Tôi sang đây xây tường rào cho con gái tôi, Thược Nhi nó nấu cơm xong rồi kìa hay là cùng ngồi xuống ăn một miếng cho vui?”
Ba Hách thấy Hỗ Thược chẳng hề mở miệng mời mọc một câu, trên mặt cảm thấy ngượng ngùng không có chỗ giấu, xua xua tay: “Thôi khỏi, mọi người cứ ăn đi. Vợ thằng ba nó cũng chẳng thèm nói một tiếng là muốn xây tường rào, chứ biết trước thì chúng tôi đã nghỉ làm ở nhà giúp rồi.”
“Ôi dào… Chẳng phải là nghĩ có tôi với chú út nó ở đây rồi sao! Ông thông gia trăm công nghìn việc bận rộn như thế, chúng tôi đâu dám mở lời làm phiền. Nhà tôi thì lắm kẻ nhàn rỗi, chuyện này chỉ tốn công hai ngày là xong xuôi đâu vào đấy rồi, chẳng dám phiền hà đến ông đâu. À đúng rồi, tôi nghe phong phanh đâu đây bảo bà thông gia lại mang thai rồi à, chúc mừng nhé! Giỏi giang hơn con gái tôi nhiều đấy! Gả vào đây cả một năm trời rồi mà bóng dáng thằng Hách Huyễn đâu chẳng thấy, chuyện con cái này chẳng biết đến bao giờ mới có được đây. Nghĩ mà rầu hết cả người!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)