“Biết rồi ạ.”
Ngụy Vinh vội vàng đi lấy đường đỏ.
“Mẹ, đưa mẹ này.”
Mẹ Hách nhìn thấy chỗ đường đỏ màu sắc chuẩn đét liền giật phắt lấy: “Hừ, lần này tha cho chị, lần sau mà còn dám giở trò làm màu thì cuốn xéo về nhà mẹ đẻ chị đi!”
“Con biết rồi ạ.”
Ngụy Vinh cúi đầu đáp.
Khóe mắt liếc thấy bộ mặt hả hê của Hách Thu khiến cô ta tức đến nghiến răng kèn kẹt.
Anh sáu Hách kéo tay cô ta bảo ngồi xuống ăn cơm.
Vì chuyện Ngụy Vinh suýt bị đuổi ra khỏi nhà nên những người khác cũng chẳng dám hé răng hỏi về món thịt gà nữa. Mẹ Hách gặm cái cổ gà, xương xẩu cũng nhai vụn nuốt sạch vào bụng.
Mấy người khác nhìn mà nuốt nước bọt ừng ực.
Ba Hách thấy bà ta ăn ngon lành, rốt cuộc không nhịn được mở miệng: “Muốn ăn thịt thì bưng cả con gà ra đây, bà ăn phần nhiều, cũng chia cho mọi người tí xương gà xương xẩu chứ.”
“Bưng đi đâu mà bưng! Được mỗi một cái cổ gà này là tôi vừa làm việc vừa kiếm được đấy, không thì đến cái này cũng chẳng có đâu!”
“Ý bà là sao?”
“Ý là cô con dâu ba quý hóa của ông tự mình ăn mảnh, chỉ chia cho tôi mỗi cái cổ gà này thôi!”
“Cái gì cơ? Hỗ Thược nó ăn gan hùm mật gấu rồi à! Không được, tôi phải bắt nó giao con gà ra đây, gà của cả nhà cớ sao một mình nó được ăn mảnh chứ!”
Hách Thu vốn tưởng mẹ mình tiếc của không nỡ chia cho mọi người ăn, đang tính đợi người ta đi hết sẽ lén xin mẹ một miếng cho đỡ thèm, kết quả lại không phải thế.
Hóa ra đều bị Hỗ Thược ôm hết rồi.
Nó đập bàn cái rầm, đùng đùng tức giận chạy đi tìm Hỗ Thược.
“Ợ Gà rừng đúng là ngon thật, cơ mà nấu canh gà vị vẫn hơi nhạt một chút, lần sau làm món gà hầm nấm vậy, thêm cay, thêm tê.”
“Rầm!”
“Hỗ Thược, con tiện nhân kia, mày dám cướp thịt gà của tao, tao đánh chết con tiện nhân mày!”
“Chát!”
“Nào, mày nói rõ ràng cho bà đây nghe xem mày muốn đánh chết ai?”
Hỗ Thược nhìn vết chân in trên cửa phòng mình, sải một bước dài đi tới, bàn tay dính đầy dầu mỡ còn chưa thèm lau đã vung thẳng một bạt tai sang. Hách Thu lập tức bị đánh ngã lăn quay ra đất.
Hỗ Thược giẫm một chân lên người nó hỏi.
“Hỗ Thược, mày không thể ngang ngược vô lý như thế! Con gà đó vốn là để cả nhà cùng ăn, một mình mày ăn hết thì ra cái thể thống gì?”
“Ai bảo mày con gà đó là của cả nhà? Gà rừng do chính tay tao bắt được, tao thích ăn thế nào thì ăn thế ấy. Đến lượt mày quản chắc?”
“Cái gì mà gà rừng do mày bắt?”
“Tao lên núi bắt đấy, sao, không tin à?”
“Không tin!”
“Mày thích tin hay không thì tùy, không tin thì xéo, tao cũng chẳng phải mẹ mày mà phải giải thích. Tao thấy cái ngữ mày đúng là giống con quay, ngứa đòn cữ đánh mà. Một ngày không bị ăn đòn là mày không biết mình nặng mấy cân mấy lạng nữa rồi. Tao đúng là cho mày mặt mũi quá rồi mà. Đã thế mẹ mày dạy không xong thì hôm nay để tao dạy dỗ mày cho nên người.”
“Bốp! Bốp! Bốp!”
“Tao cho mày cái thói vào cửa không biết gõ cửa này!”
“Bốp! Bốp! Bốp!”
“Tao cho mày cái thói chửi tao này! Bà đây mà để cho loại ngu xuẩn như mày chửi đấy à? Mày thật sự coi tao là quả hồng mềm dễ bắt nạt như trước kia đấy hả? Đừng tưởng tao không biết mày xúi giục sau lưng nhé! Tao cho mày cái mỏ hỗn này!”
“Bốp! Bốp! Bốp!”
“Aaaa!”
“Hỗ Thược con tiện nhân kia! Mày lại dám đánh vào mặt tao, tao liều mạng với mày!”
Hách Thu cảm nhận được cơn đau rát bỏng trên mặt, nghĩ đến cảnh ngày mai mình lại chẳng còn mặt mũi nào gặp ai, tức đến mức giơ tay định cào nát mặt Hỗ Thược.
“Mẹ ơi! Mẹ ơi cứu con với! Tay con gãy rồi, mau cứu con với!”
Mấy người trong gian nhà chính nghe thấy tiếng kêu thảm thiết như chọc tiết lợn của Hách Thu thì không khỏi rùng mình ớn lạnh. Con dâu ba dạo này sao mà ngày càng hung tàn thế không biết, cái tiếng xương gãy rắc kia bọn họ ở tít đây còn nghe rõ mồn một.
“Câm mồm!”
“Bốp! Bốp! Bốp!”
“Lần sau còn dám đạp cửa phòng tao nữa không?”
“Bốp! Bốp! Bốp!”
“Còn dám chửi tao nữa không?”
“Bốp! Bốp! Bốp!”
“Còn dám trợn mắt trừng tao nữa không?”
“Bốp! Bốp! Bốp!”
“Ông nó ơi, chúng ta mau qua đó xem thử đi, kẻo nó lại đánh con bé Thu Nha xảy ra chuyện gì mất.”
Mẹ Hách nghe tiếng tát bốp bốp mà xót ruột thắt từng khúc.
“Đi!”
Sắc mặt Ba Hách xám ngoét.
Những người khác thấy thế cũng vội vàng chạy theo sau.
Ngụy Vinh và chị dâu cả Hách rớt lại sau cùng, hai người cúi gằm mặt xuống, trong mắt ngập tràn ý cười, khóe môi nhếch lên cố mím chặt lại, nhìn một cái là biết tâm trạng đang sảng khoái vô cùng, muốn cười mà chẳng dám bật thành tiếng.
“Bốp! Bốp! Bốp!”
Mấy người chạy đến trước cửa phòng Hỗ Thược, nhìn thấy Hách Thu đang nằm bẹp dưới đất như một con chó chết, mặt sưng vù như cái bánh bao hấp, miệng thì bị tát sưng to tướng như hai cái xúc xích.
“Hít...”
Chị dâu cả Hách cùng mấy người hít sâu một hơi khí lạnh.
“Không... không phải chết rồi đấy chứ?”
Câu này vừa thốt ra, sắc mặt mọi người đều biến đổi: “Con dâu ba, cô mau buông em gái cô ra!”
“Bố... cứu con...”
Tiếng thở yếu ớt của Hách Thu vang lên, mọi người nghe thấy tiếng nó mới đồng loạt thở phào một cái, chưa chết là tốt rồi, chưa chết là may rồi.
“Chát!”
“Câm mồm!”
“Con dâu ba, tôi bảo cô dừng tay lại!”
Ba Hách không ngờ mình đã đích thân lên tiếng rồi mà Hỗ Thược vẫn còn dám ra tay.
“Chát!”
“Tại sao con phải dừng tay? Trước đó bố đã hứa hẹn chắc nịch thế nào, bảo là sẽ quản lý bọn họ cho tốt, nhưng bố nhìn xem nó vừa làm cái gì kìa! Đã thế lời bố nói chẳng khác nào đánh rắm, vậy thì đừng trách con không nể mặt bố! Hôm nay con phải đánh cho nó phục sát đất mới thôi! Con phải khiến cho sau này nó cứ nhìn thấy con là phải đi đường vòng né xa ba dặm, con không tin là mình không trị được nó!”
“Chát!”
“Nói! Sau này mày còn dám lởn vởn trước mặt tao nữa không?”
“Không dám nữa...”
“Chát!”
“Còn dám đạp cửa phòng tao nữa không?”
“Không đạp nữa, em lau sạch cho chị, chị dâu ba tha cho em lần này đi, em thề không bao giờ dám nữa đâu, cầu xin chị, em không muốn chết đâu hu hu...”
Hách Thu thật sự cảm thấy mình sắp chết đến nơi rồi.
Cả người chỗ nào cũng đau buốt.
Đặc biệt là khuôn mặt và cái miệng.
“Mày chắc chắn là phải lau sạch rồi, nhưng việc có đánh tiếp hay không là do tao quyết định! Mày tưởng mày nói một câu không dám nữa là tao phải tha cho mày chắc? Mấy lần trước là do tao quá dễ tính đấy! Nên mới khiến cho mày không thèm để lời tao vào mắt! Lần này tao không chỉ bắt mày để vào mắt, mà tao còn bắt mày phải khắc sâu vào tim! Dám quên một chữ, tao bẻ gãy chân mày!”
“Chát!”
Ba Hách nhìn cô đánh người ngay trước mặt mình, tức đến thở không ra hơi, gầm lên giận dữ: “Con dâu ba, tôi bảo cô dừng tay cô có nghe thấy không hả?”
“Nghe thấy rồi nhưng con không nghe theo! Lúc nó đến đạp cửa phòng con thì các người không quản, lúc nó chửi con các người cũng chẳng thèm quản, thế thì lúc con đánh nó các người có muốn quản cũng không quản nổi đâu! Bố mẹ đã sinh mà không chịu dạy, vậy thì đừng trách con phải dạy dỗ hộ!”
Hỗ Thược vốn dĩ còn tính sai bảo bọn họ thêm một thời gian, giả vờ sống hòa bình với nhau, ai ngờ cả cái nhà này lại nghĩ cô hiền lành, dễ nói chuyện.
Đã như thế thì cứ làm ầm ĩ lên thôi!
“Thằng cả, thằng sáu, mau kéo nó ra cho tao!”
“Bà đây xem đứa nào dám! Đứa nào trong các người dám đụng vào một góc áo của bà, bà lập tức lên công xã tố cáo chúng mày giở trò lưu manh, tống chúng mày đi ăn đạn cả lũ!”
Anh cả Hách và anh sáu Hách nghe thấy câu này liền lùi lại một bước, không ai dám tiến lại gần.
“Đồ vô dụng! Vợ thằng cả, vợ thằng sáu, hai đứa chúng mày lên!”
“Con không dám đâu ạ.”
Ngụy Vinh đời nào thèm đi cứu một đứa em chồng vừa mới hả hê cười trên nỗi đau của mình chứ.
Chị dâu cả Hách cũng lắc đầu nguầy nguậy: “Bố ơi, con cũng không dám đâu, con còn phải đi làm kiếm điểm công nữa, lỡ thím ba đánh cả con thì làm sao mà đi làm được ạ.”
“Chúng mày...”
Ba Hách thấy không có lấy một người chịu nghe lời mình, tức giận đến nghẹn họng.
Ông ta quay đầu nhìn Hỗ Thược, nghiến răng nghiến lợi nói: “Con dâu ba, cô nói đi, cô phải thế nào mới chịu tha cho em gái cô? Cô nói xem?”
“Con muốn phân gia!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)