Không bao lâu sau, cậu ta đã cầm mấy cây thước tre dày chừng hai ngón tay, cái này là cậu ta đào từ dưới gầm giường ra, đưa đến trước mặt cô hỏi: “Cái này được không?”
“Được, quá được luôn đó chứ.”
Cây thước tre này quá hợp ý của Bạch Linh Lung, lại nhờ cậu ta hỗ trợ: “Anh lại tìm giúp tôi hai cái bao tải trùm đầu, càng bẩn càng thối càng tốt.”
“Khụ.”
Lý Sùng ho nhẹ, xoay người đi tìm, cũng vô cùng chờ mong chuyện náo nhiệt ngày hôm nay, trong lòng cũng âm thầm phỏng đoán: Có lẽ ngày lành của Bạch Kiến Nhân đến đây là hết rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
