Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập niên 70: Quân hôn ngọt ngào, quân tẩu nghiên cứu khoa học xuất sắc Chương 6: Đòi Nợ

Cài Đặt

Chương 6: Đòi Nợ

Đối với việc Chu Tinh Hoạ phủ nhận chuyện này, Thẩm Tang Du hoàn toàn không cảm thấy bất ngờ.

Nguyên chủ tuy thường ngày có chút kiêu ngạo, nhưng tuyệt đối không vô cớ mà nhắm vào ai.

Trong ký ức, từ sau khi kết hôn với Văn Khuynh Xuyên, những lời đồn không có lợi cho cô ngày càng nhiều, thậm chí có lần cô đã gặp nguyên chủ bị Chu Tinh Hoạ bịa đặt.

Nhưng Chu Tinh Hoạ rất thông minh, nguyên chủ phát điên mắng cô ta thì cô ta lại tỏ ra đáng thương, khiến lời đồn trong đại viện càng lúc càng ác liệt, chuyện lần này cũng giống như Chu Tinh Hoạ cố ý dẫn dắt để mọi người hiểu lầm.

Dù sao thì tính cách nóng nảy của nguyên chủ cũng rất nổi bật.

Chu Tinh Hoạ nói như vậy, Thẩm Tang Du cũng không hoảng hốt. Cô vốn định tự mình giải quyết, không ngờ Văn Khuynh Xuyên lại hỏi trước: "Cô đã nói gì với Thẩm Tang Du hôm đó mà các cô lại động tay?"

Nghe vậy, khuôn mặt Chu Tinh Hoạ tràn ngập sự không thể tin được.

"Khuynh Xuyên, tôi thật sự chưa có nói gì cả."

Cô ta làm sao dám nói rằng mình lợi dụng dịp sinh nhật của Văn Khuynh Xuyên để kích thích Thẩm Tang Du?

Văn Khuynh Xuyên nhìn sắc mặt của Chu Tinh Hoạ liền hiểu được đại khái.

Sắc mặt anh lập tức trầm xuống rất nhiều: "Nếu đã không nói gì, không làm gì, thì cô đi đến khu nhà thân nhân để làm gì?"

Nếu là trước đây, Văn Khuynh Xuyên chắc chắn sẽ không tin rằng Chu Tinh Hoạ là kiểu người như vậy.

Dù sao thì Chu Tinh Hoạ cũng là vợ của đồng đội mình*, hàng ngày gặp ai cũng hòa nhã. Nếu không phải vào ngày hôm qua Thẩm Tang Du đột nhiên nói những điều đó với anh, anh cũng không dám tin rằng Chu Tinh Hoạ còn có một mặt như vậy.

[* Ở đoạn này nguyên văn viết là: 毕竟周星画是自己的妻子. Mình đọc ra thì là ‘Dù sao Chu Tinh Hoạ cũng là vợ của chính mình’. Không biết là tác giả có nhầm lẫn không nhưng mình liền đổi như trên]

Dù anh có đi sớm về muộn, nhưng cũng biết danh tiếng của Thẩm Tang Du trong khu người nhà không tốt.

Văn Khuynh Xuyên không phải là thánh nhân, giờ đây người bị tổn thương chính là vợ mình, nên anh đương nhiên phải tìm Chu Tinh Hoạ để làm rõ.

Lời nói của Văn Khuynh Xuyên khiến mọi người đều sửng sốt, sau đó tất cả lại như bừng tỉnh.

Đúng vậy, Chu Tinh Hoạ đi tìm đoàn trưởng Văn làm gì?

Một số quân tẩu biết rõ chuyện đã lập tức thay đổi ánh mắt.

Họ biết Chu Tinh Hoạ thích Văn Khuynh Xuyên, dù gia thế Văn Khuynh Xuyên không tốt, nhưng năng lực và tính cách của anh đều ổn, ai ngờ sau lại xuất hiện Thẩm Tang Du!

Tuy mọi người đều cảm thấy tiếc nuối, nhưng đoàn trưởng Văn đã kết hôn và cưới vợ, nên Chu Tinh Hoạ theo đuổi anh liền không còn thích hợp nữa.

Chu Tinh Hoạ có vẻ khó xử, nước mắt lập tức rơi xuống.

“Khuynh Xuyên, chẳng lẽ anh không hiểu con người của em sao? Anh đã đối xử với em và Đổng Đổng tốt như vậy, em chỉ muốn anh ăn một bát mì trường thọ vào ngày sinh nhật thôi. Dù sao em nghe nói Tang Du ở nhà không nấu nướng, hàng ngày anh đều không có đồ ăn nóng, ai ngờ lại bị Tang Du hiểu lầm.”

Chu Tinh Hoạ nói, vẻ mặt mười phần khó chịu.

Thẩm Tang Du chưa từng thấy qua người nào vô liêm sỉ như vậy, sao có thể dẫn đến hiểu lầm, không ngạc nhiên khi nguyên chủ ngày càng có tiếng xấu trong đại viện.

“Chu Tinh Hoạ, cô nói là tôi đẩy cô, đúng không?” Thẩm Tang Du hít một hơi sâu hỏi.

Chu Tinh Hoạ ngẩn ra một chút, không biết Thẩm Tang Du muốn nói gì, nhưng vẻ mặt lại rất kiên định: “Tôi, Chu Tinh Hoạ, chưa bao giờ nói dối.”

Thẩm Tang Du gật đầu: “Vậy thì tốt.”

Trong sự ngơ ngác của Chu Tinh Hoạ, Thẩm Tang Du kéo tay Văn Khuynh Xuyên đi đến chỗ cầu thang.

Văn Khuynh Xuyên cảm nhận được bàn tay lạnh lẽo nhưng mềm mại trong tay mình, sửng sốt một chút, nhưng vẫn theo bước Thẩm Tang Du.

Khi hai vợ chồng đứng đối diện nhau, Thẩm Tang Du quay đầu hỏi: “Lúc đó chúng ta đứng đối diện nhau đúng không?”

Chu Tinh Hoạ nhíu mày, nhưng dưới nhiều ánh mắt như vậy vẫn gật đầu.

Mọi người đều sửng sốt.

Đúng vậy, xét vị trí đứng giữa Văn Khuynh Xuyên và Thẩm Tang Du, rõ ràng Chu Tinh Hoạ đứng đưa lưng về phía mặt đất thì phải là người ngã xuống trước mới đúng.

Nhưng bây giờ rõ ràng Thẩm Tang Du bị thương ở đầu, băng trên trán còn dính những vết máu mờ mờ.

Chu Tinh Hoạ đi đưa mì trường thọ cho đoàn trưởng Văn đã là điều vô lý, hiện giờ Thẩm Tang Du lại nói như vậy, ánh mắt của mọi người hoàn toàn thay đổi.

Hiện tại, người dân rất thuần phác, họ không thể chấp nhận kiểu người như Chu Tinh Hoạ.

Trong đám đông có người lên tiếng: “Đoàn trưởng Văn, chuyện này nhỏ thì chỉ là hiểu lầm giữa hàng xóm, lớn thì có thể là giết người đấy!”

“Đúng vậy, hôm đó Tang Du chảy rất nhiều máu, tôi suýt nghĩ là không qua khỏi.”

Mọi người mỗi người một lời, Chu Tinh Hoạ cảm thấy như đang rơi vào một nơi băng giá.

Văn Khuynh Xuyên nhìn Chu Tinh Hoạ, hỏi: “Tang Du nói đúng không?”

Chu Tinh Hoạ lại biện bạch: “Chính là lúc đó có rất nhiều người ở đó, họ thấy Thẩm Tang Du đã đẩy tôi!”

“Vậy thì hãy gọi họ tới đây, chúng ta sẽ đối chất một lần nữa!” Thẩm Tang Du ánh mắt lạnh lẽo: “Tôi đã nói, việc tôi không làm thì đừng mong tôi thừa nhận.”

“Nhường đường, nhường đường một chút.”

Cô vừa dứt lời, một người đàn ông cao lớn khoảng năm mươi tuổi từ đám đông chen vào, theo sau là vài bà vợ quân nhân lấm la lấm lét.

Ngẩn ra một chút, Thẩm Tang Du nhận ra ngay người đàn ông là chính ủy quân khu, tên là Lâm Hoa.

Còn những người đi cùng ông, Thẩm Tang Du cảm thấy có chút quen thuộc, giống như đã gặp ở đâu đó.

“Khuynh Xuyên, cậu bảo tôi tìm những người này đến đây làm gì?” Lâm Hoa nhìn thấy đông người vây quanh, nhẹ nhàng nói với mọi người: “Đã muộn thế này, ai làm việc gì thì làm nấy đi.”

Lâm Hoa tuy có thân hình cao lớn, nhưng lại là một trong số ít trí thức trong quân khu, tính tình thì rất ôn hòa.

Thẩm Tang Du thấy vậy đột nhiên nhớ ra, mấy bà vợ quân nhân trước mặt chính là những người đã “bôi nhọ” cô rằng chính cô đã đẩy Chu Tinh Hoạ xuống cầu thang.

Nhưng sao họ lại đến đây?

Thẩm Tang Du không khỏi nhìn về phía Văn Khuynh Xuyên.

Văn Khuynh Xuyên cũng không giấu giếm: “Tối qua sau khi em ngủ, tôi đã tìm chính ủy Lâm, nhờ ông ấy dẫn người đến.”

Thẩm Tang Du chính là cũng không nghĩ đến mối quan hệ như thế này, không ngờ Văn Khuynh Xuyên lại cẩn thận như vậy!

Tuy rằng chính ủy Lâm không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng sáng sớm hôm nay đã đi gõ cửa từng nhà, mời vài bà vợ quân nhân làm chứng đến.

Lâm Hoa quay sang nhìn các quân nhân vợ, nói: “Hôm nay gọi mọi người đến là để nhớ lại một chút vào ngày xảy ra mâu thuẫn giữa Thẩm Tang Du và Chu Tinh Hoạ, liệu có thật là các bạn đã nhìn thấy Thẩm Tang Du đẩy Chu Tinh Hoạ xuống không?”

Nhóm quân tẩu nhìn nhau, lúc này không ai dám lên tiếng.

Sau một hồi lâu, cuối cùng có một người phụ nữ hơi mập mạp khẳng định lên tiếng: “Chúng tôi lúc đó ở dưới lầu thật sự thấy hai người xảy ra tranh chấp, rồi Thẩm Tang Du đột nhiên kêu lên một tiếng và đẩy Chu Tinh Hoạ một cái.”

Lâm Hoa nhíu mày, ánh mắt nhìn về phía Văn Khuynh Xuyên và Thẩm Tang Du.

Tuy nhiên, Thẩm Tang Du hoàn toàn không hoảng hốt, cô hỏi người quân tẩu vừa nói: “Vị trí mà mọi người đứng lúc đó, chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng của Chu Tinh Hoạ, vậy làm sao cô có thể chắc chắn rằng không phải Chu Tinh Hoạ đã đẩy tôi trước, hoặc nói cách khác... cô đang nói dối?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc