Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đứa trẻ sống rồi!
Tiếng vỗ tay vang lên trong đám đông.
Chu Tinh Họa nhìn cảnh tượng này, không thể tin nổi vào mắt mình cô ta nhìn về phía Thẩm Tang Du.
Đây có phải là Thẩm Tang Du, người không có một chút học vấn nào, chỉ biết gây rối hay không?
Thẩm Tang Du không để ý đến tiếng nói của mọi người xung quanh và sắc mặt khiếp sợ của đám đông. Lúc này, bụng của Hổ Tử dần dần phập phồng, cô cũng nhẹ nhàng thở.
Tào Như Nguyệt nghe thấy tiếng yếu ớt của Hổ Tử, ngay lập tức ôm chặt đứa trẻ mà khóc lên, đồng thời liên tục cảm ơn Thẩm Tang Du.
Cô thầm cảm thấy may mắn vì đã không nghe theo lời Chu Tinh Họa mà đưa thẳng đến bệnh viện, nếu không, có thể con trai mình thật sự sẽ không được cứu sống.
Thẩm Tang Du đã làm hồi sức tim phổi gần mười phút, lúc này tay cô có chút mệt mỏi: “Đứa trẻ chỉ tạm thời không có nguy hiểm đến tính mạng, vẫn cần nhanh chóng đưa đến bệnh viện để theo dõi trong hai mươi bốn giờ. Dù sao cũng đã bị ngâm nước lâu như vậy, cần phải phòng ngừa các bệnh khác có thể xảy ra, đúng rồi ... cũng cần chụp X-quang ngực xem sao, để bảo vệ tính mạng, có thể xương sườn của đứa trẻ đã bị tôi đè gãy khi nãy.”
Tào Như Nguyệt lúc này nhìn Thẩm Tang Du như một ân nhân, vội vàng gật đầu.
Bên đường đúng lúc có một chiếc xe quân đội dừng lại để xem xét tình hình, biết được đứa trẻ bị rơi xuống nước cần được đưa đến bệnh viện, lập tức bảo Tào Như Nguyệt bế Hổ Tử lên xe.
Thẩm Tang Du thì quỳ trên mặt đất mãi nửa ngày không đứng dậy được.
Cơ thể của nguyên chủ không khỏe, vừa rồi gió lạnh thổi qua một hồi, cô cảm thấy đầu mình lại bắt đầu đau.
“Em có ổn không?” Văn Khuynh Xuyên cúi đầu nhìn Thẩm Tang Du đang quỳ rạp trên mặt đất, nhưng không ngay lập tức đưa tay ra.
Dù anh cảm thấy Thẩm Tang Du có gì đó khác biệt so với lúc trước, nhưng vẫn nhớ rằng cô không thích anh đến gần.
Thẩm Tang Du thì không suy nghĩ nhiều như thế, tính ra cô và Văn Khuynh Xuyên chỉ là người lạ, theo bản năng xua tay: “Tôi không sao đâu…”
Thẩm Tang Du bất chợt dừng lại, nhìn thấy toàn thân Văn Khuynh Xuyên đều ướt sũng, mơ hồ còn thấy những múi cơ bụng hiện rõ, nhưng hiện tại rõ ràng không phải để nói về điều đó.
Ngày lạnh thế này, Văn Khuynh Xuyên chỉ mặc một chiếc áo thun ngắn tay mỏng manh.
Cô thì lại sợ lạnh, nên mặc một chiếc áo bông thật dày màu xám, trông có vẻ hơi mập mạp.
Trong khi đó, Văn Khuynh Xuyên chỉ mặc một chiếc áo thun ngắn tay màu xanh lục quân đội, bên ngoài chỉ mặc thêm một chiếc áo khoác. Nhưng khi cứu người anh đã cởi áo khoác ra, còn bên trong quần áo đã ướt sũng.
“Nhanh về nhà thay bộ quần áo khác đi, trời lạnh như vậy đừng để bị cảm lạnh.”
Văn Khuynh Xuyên hơi sửng sốt một chút, trước đây mỗi ngày Thẩm Tang Du không hỏi anh xin tiền thì chính là cùng anh cãi nhau, đây vẫn là lần đầu tiên cô quan tâm đến anh.
Văn Khuynh Xuyên thụ sủng nhược kinh* gật đầu, nhưng vẻ mặt vẫn bình thường, Thẩm Tang Du không nhận ra điều gì bất thường.
* Thụ sủng nhược kinh: được yêu thích, được quan tâm nhưng lại cảm thấy sợ hãi
Hai người họ nói qua nói lại mỗi người một câu, thậm chí đã quên rằng phía sau còn có một Chu Tinh Họa.
Sắc mặt Chu Tinh Họa có chút khó chịu, nhưng khi nghe Văn Khuynh Xuyên nói về việc quần áo bị ướt, mắt cô ta bỗng sáng lên: “Văn đại ca, anh hãy về nhà tôi thay đồ đi, cũng đã lâu rồi anh không đến nhà chơi.”
Nói xong, cô ta còn có chút tủi thân.
Thẩm Tang Du thấy cảnh này, trong đầu chợt nảy ra ba chữ lớn "Bạch Liên Hoa".
Khi nguyên chủ bị ngã xuống cầu thang ngày hôm đó, nhiều ký ức còn mơ hồ, Thẩm Tang Du vừa mới xuyên không chưa kịp suy nghĩ nhiều, nhưng trong lòng luôn có chút nghi hoặc.
Chu Tinh Họa và nguyên chủ không hề có bất kỳ mối quan hệ nào, vậy mà hôm hai người xảy ra xung đột, đối phương đã nói gì khiến nguyên chủ muốn ra tay với Chu Tinh Họa.
Cô xoa xoa đầu, bên cạnh Văn Khuynh Xuyên thấy vậy tưởng rằng cô không thoải mái, chưa kịp nghĩ vì lý do gì anh lại cảm thấy lời nói của Chu Tinh Họa có gì đó kỳ lạ: “Không cần đâu, cơ thể Tang Du không được khỏe.”
Chu Tinh Họa sắc mặt vẫn khó coi, nhìn một cái vào băng đầu của Thẩm Tang Du, đột nhiên nói: “Ngày hôm đó là lỗi của tôi, biết sinh nhật của bạn nên tôi định đến tặng bạn một bát canh gà, ai ngờ lại làm Tang Du hiểu lầm.”
Thẩm Tang Du sợ ngây người, không thể tin những lời này lại phát ra từ miệng Chu Tinh Họa.
Cô không nhịn được mà lườm một cái: “Làm gì có cô gái nhà ai trong sạch lại đi tặng canh gà cho người đã có vợ vào sinh nhật hả, không biết thì cứ tưởng Văn Khuynh Xuyên là chồng của cô đấy!”
Chu Tinh Họa bị chạm đến điểm yếu, không ngờ Thẩm Tang Du lại dám nói những lời này trước mặt nhiều người tại nơi công cộng, lập tức mặt đỏ bừng: “Tang Du, cô hiểu lầm rồi, tôi không có ý nghĩ đó.”
Nói xong, đôi mắt cô cầu cứu nhìn về phía Văn Khuynh Xuyên.
Cái vẻ mặt ấy muốn có bao nhiêu đáng thương liền có bấy nhiêu đáng thương.
Thẩm Tang Du chỉ nghĩ ha hả hai tiếng, bỗng cảm thấy việc nguyên chủ bị thương ở đầu có lẽ không phải là ngoài ý muốn.
Chỉ là cô đau đầu quá, không muốn nói nhiều với Chu Tinh Họa, liền quay người đi về phía đại viện, còn Văn Khuynh Xuyên không nói một câu nào đi theo sau cô.
Tay nghề của Văn Khuynh Xuyên rất tốt, chỉ trong một lúc hành lang đã tràn ngập mùi thơm của món sườn hầm.
Thẩm Tang Du vốn đang nghĩ về chuyện của Chu Tinh Họa, nhưng khi ngửi thấy mùi sườn nồng đậm, nước miếng cô không tự chủ được mà chảy ròng ròng.
Hít hà—
Món ăn khiến cô thèm muốn không chịu nổi.
Cô mong ngóng Văn Khuynh Xuyên bưng nồi đất vào, mở nắp ra, thấy nước dùng sườn bóng bẩy, mùi thơm bay thẳng lên mũi khiến Thẩm Tang Du không kìm được mà nuốt nước bọt.
Lúc này, Văn Khuynh Xuyên đột ngột nói: “Giữa tôi và Chu Tinh Họa không như những gì em nghĩ đâu.”
Thẩm Tang Du sửng sốt một chút, ngơ ngác nhìn Văn Khuynh Xuyên.
Khi phản ứng lại, cô mới hiểu rằng Văn Khuynh Xuyên đang giải thích với mình.
Tuy nhiên, thấy Thẩm Tang Du ngây ra, anh tưởng rằng cô không tin mình, liền vội vàng giải thích: “Chồng của Chu Tinh Họa là đồng đội của tôi, một năm trước Triệu Hữu Lương đã hy sinh, trước khi nhắm mắt nhờ tôi chăm sóc Chu Tinh Họa và con trai của anh ấy, nên sau đó vào ngày 3 hàng tháng tôi đều đến nhà cô ấy xem xem có cần giúp đỡ gì không."
Thẩm Tang Du không ngờ ở giữa còn có chuyện này.
Vậy Chu Tinh Họa đã xem mình như tình địch sao?
Bỗng dưng, trong trí nhớ hiện lên vài đoạn hình ảnh mơ hồ, Thẩm Tang Du sắc mặt thay đổi liên tục.
Văn Khuynh Xuyên nhìn vẻ mặt của Thẩm Tang Du, trong lòng đầy cảm giác áy náy. Trước đây anh luôn không nghĩ đến những khía cạnh khác, hôm nay anh mới nhận ra mình có thể đã khiến Chu Tinh Họa nảy sinh những tâm tư không nên có.
Chỉ là giờ đây dù cho có xin lỗi thế nào, mọi chuyện đã xảy ra rồi.
"Tôi sẽ nói rõ ràng với Chu Tinh Họa."
"Nói rõ ràng? Nói rõ thế nào! Cô ấy đã tìm đến tận nhà đưa cho anh bát canh gà, còn muốn tôi ly hôn với anh, tôi không đồng ý thì cô ấy còn muốn giết tôi!"
Văn Khuynh Xuyên giật mình, cô* nhìn Thẩm Tang Du đang đột ngột nổi giận, trong lòng dâng lên một chút suy đoán.
[* Mình thấy tác giả viết ở đây là chữ 她 (cô ấy). Mình cũng không biết tác giả có hiểu nhầm gì không hay mình đọc sai nữa.]
Quả nhiên, ngay sau đó Thẩm Tang Du nói: "Tôi căn bản không có đẩy cô ấy xuống cầu thang, cô ấy tự mình ngã xuống!"
Kể từ khi xuyên không đến đây cô vẫn luôn mơ màng, nhiều chuyện đã không còn nhớ rõ.
Nhưng vừa rồi ký ức hiện lên trong đầu, Thẩm Tang Du mới nhớ ra không phải như những gì người trong đại viện truyền tai nhau.
"Ngày đó anh đi làm nhiệm vụ, Chu Tinh Họa đến tìm tôi, nói rằng tôi không xứng với anh. Tôi cùng cô ta đã xảy ra tranh cãi ở ngay cửa cầu thang, cô ấy không tranh luận lại được nên đã tát tôi một cái và đẩy tôi xuống!"
"Chu Tinh Họa chính là tự mình ngã xuống, tóm lại tôi không hề đẩy cô ta."
Văn Khuynh Xuyên nghe được Thẩm Tang Du nói vậy rõ ràng sửng sốt một chút.
Vào ngày Thẩm Tang Du xảy ra chuyện, anh nhận được nhiệm vụ và vội vàng ra ngoài, vì vậy mọi nguyên do đều từ người nhà trong đại viện truyền ra.
"Vậy... khi mọi người hiểu lầm em, sao không nói gì?"
Thẩm Tang Du bối rối.
Cô xuyên không mà đến lại thêm ký ức không đầy đủ, những ký ức quan trọng vào thời điểm quyết định lại không thể nhớ nổi.
Hơn nữa, nguyên chủ ở trong đại viện này có thể nói là tiếng xấu vang xa, nói ra thì ai sẽ tin?
Tuy nhiên Văn Khuynh Xuyên chỉ nhíu mày nhẹ.
Thẩm Tang Du dù không nói, anh cũng hiểu được lý do cô không nói là vì cảm thấy không ai sẽ tin mình.
"Ngày mai chúng ta sẽ đi tìm Chu Tinh Họa nói rõ ràng, nếu thật sự là cô ấy đẩy em, anh nhất định sẽ bắt cô ấy xin lỗi em."
Thẩm Tang Du ngạc nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt lóe lên một tia không thể tin nổi: "Anh tin tôi sao?"
Văn Khuynh Xuyên nói xong, cảm thấy có chút không thể tin được.
Trước đây anh chắc chắn sẽ không tin, nhưng vừa rồi sau khi thấy Thẩm Tang Du kiên quyết cứu Hổ Tử, Văn Khuynh Xuyên cảm thấy, có lẽ có thể thử tin tưởng người vợ mà anh không biết nhiều lắm này.
Nghĩ đến đây, Văn Khuynh Xuyên gật đầu: "Ừ, tôi tin em."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










