Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Từ Vệ Quốc nghĩ rằng áp lực quá lớn đã khiến ông nghe thấy ảo giác.
Ông ngẩng đầu lên, nhìn về phía Thẩm Tang Du đang đứng trước máy móc quan sát: “Cô vừa nói cái gì?”
“Tôi nói tôi có thể sửa chữa động cơ, để tôi thử xem.”
Miệng Từ Vệ Quốc mấp máy, đột ngột ngồi thẳng dậy, mặt mũi hưng phấn đỏ bừng: “Đồng chí Thẩm, cô không nói giỡn với tôi chứ? Đây là máy luyện thép tiên tiến nhất của Mỹ, trong nước còn không có ai biết sửa đâu.”
Nghe vậy, Thẩm Tang Du nhíu mày.
Cô biết rằng khoa học công nghệ của Hoa Quốc đang lạc hậu, nhưng khi thật sự trải nghiệm điều đó, trong lòng cô vẫn dấy lên một ngọn lửa.
Thẩm Tang Du nhớ lại những lần cô cùng thầy làm nghiên cứu, thầy luôn nói rằng điều kiện lúc đó gian khổ cỡ nào, họ không thể tạo ra những đồ vật tiên tiến, chỉ có thể bỏ tiền mua những thứ mà người ta không cần, còn người khác lại dùng tiền đó để sản xuất những thứ tiên tiến hơn.
Để theo kịp bước chân của người khác, để không để Hoa Quốc tụt hậu ở mọi mặt, tất cả mọi người đều cố gắng hết sức liều mạng chạy về phía trước.
Cỗ máy khổng lồ trước mắt cô đã bị loại bỏ bao nhiêu năm ở kiếp trước, nhưng hiện giờ lại là máy luyện thép tiên tiến nhất của Hoa Quốc.
Thẩm Tang Du nắm chặt tay, trong lòng cô đang cháy bỏng một ngọn lửa không thể bị dập tắt.
Khoa học kỹ thuật của Hoa Quốc còn chưa mạnh mẽ, nhưng nếu cô dùng kinh nghiệm của kiếp trước để làm nghiên cứu, liệu có thể hay không giúp công nghệ Hoa Quốc tiến xa hơn?
Thẩm Tang Du suy nghĩ, mắt bỗng sáng lên, cô hỏi Từ Vệ Quốc: “Có thể không?”
Từ Vệ Quốc lập tức trả lời: “Được, được! Nếu sửa xong, tôi sẽ đưa cho cô thù lao.”
Thẩm Tang Du không nói gì, mà trực tiếp mở cửa khoang máy để kiểm tra hướng dây điện và bảng điều khiển ở bên trong.
Vì đây là hàng của Mỹ, các phím bấm và bộ điều khiển đều bằng tiếng Anh, với Thẩm Tang Du mà nói thì khá đơn giản.
Cô đã thao tác toàn bộ bảng điều khiển một lượt, tất cả đều phản ứng bình thường, vậy hỏng hóc chắc chắn là do động cơ.
Động cơ là một khối sắt, không biết đã sử dụng bao lâu, chỗ kết nối còn có chút rỉ sét.
Thẩm Tang Du không nhịn được nói: “Xưởng trưởng Từ, cái máy này ông đã dùng hai trăm nghìn để mua sao?”
“Đúng vậy.” Từ Vệ Quốc gật đầu, sau đó cảm thấy có gì đó không thích hợp: “Có vấn đề gì sao?”
“Có, khi sửa xong tôi khuyên ông nên tìm một luật sư kiện họ. Thiết bị này đúng là loại mới nhất mà người Mỹ thay thế, nhưng động cơ này thì không.”
Thẩm Tang Du vừa nói vừa chỉ vào một chỗ trên động cơ: “Phụ tùng này là của máy mười năm trước, làm sao có thể là thiết bị mới nhất mà họ nói được, mà không biết đã bỏ lại không dùng bao lâu, các bộ phận khác đã rỉ sét, mà động cơ này còn có thể hoạt động ba tháng, thật không dễ dàng chút nào.”
Từ Vệ Quốc lúc này không còn gì để không hiểu.
“Chết tiệt!” Từ Vệ Quốc tức giận đập mạnh tay xuống đùi, nói: “Tới lúc đó tôi sẽ tìm luật sư, bọn chó chết này, tôi nhất định sẽ kiện họ tới cùng!”
Nói xong, anh lại chuyển chủ đề: “Liệu có sửa được không?”
“Có thể sửa, nhưng động cơ đã lão hóa, sửa xong chỉ có thể dùng được một thời gian. Nếu Xưởng trưởng Từ tin tưởng tôi, đến lúc đó ngài chuẩn bị sẵn van đẩy, van xả và lõi động cơ* mới đưa cho tôi, tôi sẽ giúp ông lắp miễn phí.”
[* Cái này thì mình không rõ mình dịch có đúng không]
Nghe xong, cục đá trong lòng Từ Vệ Quốc cũng rơi xuống, ông lau nước mắt: “Có thể dùng được một thời gian thì tốt rồi, hiện tại trong xưởng có một vài lô hàng phải hoàn thành trong vài ngày tới, sau khi xong lô hàng này thì tôi sẽ tạm ngừng vài ngày để tìm những thứ cô nói.”
Từ Vệ Quốc lần đầu tiên tiếp xúc với những thiết bị này, ông biết cách sửa một số lỗi thường gặp, nhưng những gì Thẩm Tang Du nói quá chi tiết khiến anh có một chút mơ hồ, nhưng vẫn ghi lại tất cả.
Sau khi hoàn thành lô hàng đầu tiên, xưởng bắt đầu có lợi nhuận. Những thứ mà đồng chí Thẩm nói chắc chắn phải có tiền... mua nhỉ?
Nghĩ đến giá cả mà anh chàng thợ sửa người Đức đã nói trước đó, Từ Vệ Quốc không khỏi chùn bước, hỏi: “Mấy thứ này giá cả thế nào?”
Thẩm Tang Du không rõ lắm về giá cả ở thế giới này, nhưng có thể ước chừng đưa ra một con số: “Tôi không biết trong nước có cái này không, nhưng nếu là hàng ngoại thì chắc là không quá năm trăm tệ.”
Nghe đến giá như thế, Từ Vệ Quốc lập tức thở phào nhẹ nhõm.
“Được rồi!”
Thẩm Tang Du thấy đối phương không còn câu hỏi nào nữa, cúi đầu bắt đầu sửa chữa máy móc.
Động cơ hỏng quả thật rất nghiêm trọng, Thẩm Tang Du vừa mắng chửi những kẻ buôn bán vô lương tâm, vừa tập trung vào việc sửa chữa.
Sửa chữa máy móc là một công việc nặng nhọc, Thẩm Tang Du gần như đã tháo rời toàn bộ động cơ có thể tháo được ra, cuối cùng tìm ra chỗ hỏng hóc.
Chỗ hỏng là chỗ khá kín đáo, không ngạc nhiên khi anh chàng kia nói không thể làm gì khác ngoài việc thay mới.
Sau khi lắp ráp xong máy móc, Thẩm Tang Du rút lui, ngay lập tức cảm thấy đau mỏi lưng.
“Chắc có thể rồi, thử khởi động xem.” Thẩm Tang Du xoa xoa lấy lưng nói với Từ Vệ Quốc.
Từ Vệ Quốc lập tức chạy đi khởi động máy, rất nhanh, tiếng ầm ầm vang lên khắp nơi.
Ngay giây tiếp theo, cỗ máy vốn dĩ ngừng hoạt động bắt đầu có động tĩnh.
“Sửa được rồi!”
Từ Vệ Quốc mặt mũi đỏ bừng đầy kích động, hôm nay đúng là một ngày đầy mạo hiểm. Ông bảo mọi người tiếp tục làm việc, còn mình thì dẫn Thẩm Tang Du ra khỏi xưởng.
Ban đầu ông định mời Thẩm Tang Du đi ăn, nhưng khi cô thấy đồng hồ đã gần ba giờ, lập tức lắc đầu nói phải về nhà.
Từ Vệ Quốc chỉ có thể từ bỏ ý định, từ trong túi lấy ra hai trăm tệ, vẻ mặt cảm kích: “Hôm nay thật sự nhờ có cô.”
Thẩm Tang Du không ngờ Từ Vệ Quốc lại hào phóng như vậy, liên tục lắc đầu: “Sửa động cơ không khó, chỉ là chỗ hỏng khó tìm thôi, không cần cho tôi nhiều như vậy đâu.”
Nhưng Từ Vệ Quốc nhất quyết không chịu nhận lại: “Cô cứ cầm lấy đi, hôm nay cô đã cứu lấy xưởng thép này của tôi.”
Thấy cô gái nhỏ cứ kiên quyết không chịu nhận, Từ Vệ Quốc liền nói: “Đến lúc đó còn phải nhờ đồng chí Thẩm giúp tôi cải tiến lại động cơ nữa.”
Thẩm Tang Du đành bất đắc dĩ nhận lấy.
Từ Vệ Quốc ban đầu định đưa Thẩm Tang Du về khu nhà, nhưng cô từ chối, chỉ để lại một địa chỉ cho Từ Vệ Quốc, bảo khi nào có phụ tùng sẽ đến tìm cô ở khu đại viện quân đội.
Từ Vệ Quốc nhìn địa chỉ với chút ngạc nhiên.
“Cô đã kết hôn? Đồng chí Thẩm làm công việc gì vậy?”
Không chỉ biết nhiều ngoại ngữ mà còn có thể sửa những cỗ máy phức tạp như vậy, Từ Vệ Quốc cảm thấy rất tò mò.
Nhưng sau khi hỏi xong, anh bỗng nhận ra mình đã hỏi không được lịch sự, vội vàng nói: “Tôi không có ý gì khác, nếu không nói cũng không sao.”
“Mới kết hôn, lần này tới đây là để tìm việc làm.” Thẩm Tang Du thật ra không để tâm lắm.
“Đã tìm được chưa?” Từ Vệ Quốc hỏi: “Cô muốn tìm công việc như thế nào?”
Thẩm Tang Du lắc đầu: “Chưa, chỉ cần có công việc phù hợp là tôi đều có thể thử.”
Từ Vệ Quốc nghĩ một lát, rồi nói: “Tôi thấy cô dịch thuật rất giỏi, tôi có một người bạn ở một nhà xuất bản, để tôi hỏi xem họ có thiếu người không.”
Cô quay về Nhà hàng lớn Hòa Bình, gọi ba món thịt và một món rau để mang về.
Lúc này, xe quân đội đến đón họ vừa đúng lúc, Thẩm Tang Du chào tạm biệt Từ Vệ Quốc rồi lên xe.
Tứ Cửu thành vẫn chưa có nhiều tòa nhà chọc trời, thời đại vẫn còn đang phát triển. Lại thêm hai mươi năm nữa, công nghệ sẽ phát triển nhanh chóng, thay đổi từng ngày.
Và cô, vào khoảnh khắc này cuối cùng đã có mục tiêu.
Cô sẽ mang nghiên cứu đến với thời đại này.
Cô muốn đưa khoa học kỹ thuật Hoa Quốc phát triển mạnh mẽ!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










