Cô thử cử động nhẹ nhàng cổ chân, mặc dù vẫn còn đau, nhưng không còn cảm giác tê dại như ban đầu.
Không ngờ cách xử lý của Lục Duật lại hiệu quả đến vậy.
Không phải loại nước lạnh buốt như trong giếng, mà là nước đã được phơi nắng cả ngày.
Bên ngoài lại vang lên tiếng bước chân, Khương Niệm chớp chớp mắt, ngẩng đầu lên nhìn. Lục Duật đang cầm một cái bát đi vào, anh đặt bát xuống đất, dùng diêm châm lửa đốt một mẩu giấy nhỏ rồi thả vào bát, ngọn lửa màu lam lập tức bùng lên, lay động không ngừng.
Khương Niệm nhíu mày khó hiểu: "Cái gì vậy?"
Lục Duật đáp: "Có thể giảm sưng."
Anh nhúng tay vào bát rượu trắng, sau đó nắm lấy bàn chân của Khương Niệm đặt lên đầu gối mình, khiến cô sợ hãi muốn rụt chân về, nhưng Lục Duật đã giữ chặt bắp chân của cô, khiến cô không thể nào thoát ra được.
"Lần này sẽ không đau lắm, chị cố nhịn một chút là được."
Lục Duật ngẩng đầu nhìn đôi mắt đỏ hoe vì khóc của cô: "Nếu đau thì cứ cấu tôi."
Khương Niệm: “..."
Cô mím chặt môi, hai tay nắm chặt lấy ga trải giường: "Tôi có thể nhịn được."
Nói xong lại hơi chột dạ liếc nhìn vết bầm tím trên cánh tay của Lục Duật, rồi vội vàng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Lục Duật khẽ cười, cúi đầu xoa bóp mắt cá chân cho cô.
Khương Niệm phát hiện ra, đúng như Lục Duật nói, không còn đau như ban đầu nữa, cơn đau lần này cô vẫn có thể chịu đựng được. Xoa bóp một lúc, Lục Duật mới buông tay ra rồi bưng chậu nước đi, anh nói: "Chị thử đứng dậy đi hai bước xem."
"Đi hai bước?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
