Lục Duật rửa mặt xong thì lập tức rời khỏi nhà khách, hai tay xoa xoa mặt, quay đầu nhìn cửa sổ tầng ba của nhà khách.
Suy nghĩ xấu xa bỗng dưng nảy sinh tối qua khiến anh cả đêm trằn trọc, sáng sớm hôm nay tỉnh lại, nhìn trời tờ mờ sáng anh cảm thấy mình như súc sinh, lại có thể nảy sinh ý đồ với vợ của anh trai.
"Chuyện tối qua..."
"Chị uống chút nước đi."
Lục Duật đưa bình nước cho Khương Niệm, lúc Khương Niệm định mở miệng nói, anh đã nói tiếp: "Chuyện tối qua coi như không có gì đi, tôi biết chị dâu không cố ý, tôi cũng không để bụng."
Khương Niệm thở phào nhẹ nhõm.
Vậy thì tốt.
Cô nhận lấy bình nước uống mấy ngụm, đợi ăn cơm xong thì Lục Duật thu dọn đồ đạc, dẫn Khương Niệm rời khỏi nhà khách.
Khương Niệm suy nghĩ một chút, vẫn quyết định kể chuyện mà chị Phùng nói cho Lục Duật nghe, nói xong, cô lại nhỏ giọng bổ sung một câu: "Tôi muốn đến tiệm thêu quốc doanh một chuyến."
Lục Duật đáp: "Tôi đưa chị dâu đến đó."
Khương Niệm mỉm cười: "Ừm."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
