Trương Hân đợi một lúc mà vẫn không thấy bóng dáng người đàn ông ấy quay lại, cô hơi nghi hoặc nhìn Kiều Đại Căn: "Ba, Kiều Hoành Chấn đâu ạ?"
Kiều Đại Căn uống một ngụm nước, thong thả đáp: "Ồ... Ở ngoài kia đang chơi với con rùa đấy."
Hả? Ý gì thế này? Trương Hân còn muốn hỏi thêm thì bóng hình cao lớn đã xuất hiện ở cổng sân. Cô lập tức đặt đồ trong tay xuống rồi chạy tới đón, trên mặt ngoài vẻ mừng rỡ còn hiện lên một tia an tâm. Từ lúc tỉnh dậy, cô đã cảm thấy bồn chồn không yên, giờ nhìn thấy người đàn ông này, trái tim cô rốt cuộc mới chịu trở về chỗ cũ.
Nét mặt trẻ trung sắp quên mất trong ký ức cũng dần dần trùng khớp với người trước mắt, trở nên rõ ràng hơn. Không biết có phải vì cảm giác rụt rè e ngại khi sắp được chạm đến người mình luôn mong nhớ hay không, cô đứng yên cách đó vài bước, chẳng dám tiến thêm bước nào nữa.
"Anh Chấn." Đây là cách xưng hô của cô sau này, khi được Kiều Hoành Chấn tìm thấy.
Trong lòng Kiều Hoành Chấn, màn sương u ám vừa dấy lên vì mấy lời của Tống Minh Hoa lập tức bị tiếng "anh Chấn" này thổi tan biến. Người phụ nữ này bị kích thích cái gì vậy, trước đây đến tên anh còn chẳng thèm gọi, hôm nay lại thế này, lẽ nào lại đang ấp ủ chiêu trò gì lớn.
Anh cúi đầu nhìn đôi mắt hạnh nhân của người phụ nữ đang cười tươi rói, ánh lên vẻ sáng ngời cùng khuôn mặt nhỏ nhắn trắng hồng. Tầm mắt anh không tự nhiên liếc sang chỗ khác, nhưng rốt cuộc vẫn không nhịn được mà khẽ đáp một tiếng: "Ừm."
Tiếng "anh Chấn" này nghe thật hay, ngọt ngào lại pha chút nũng nịu, còn êm tai hơn cả tiếng của loài chim không biết tên nào đó ngoài kia.
Trương Hân không bận tâm tới thái độ hơi lạnh nhạt của Kiều Hoành Chấn. Phía trước vẫn còn Kiều Đại Căn đang ngồi đó, cô cũng không tiện có những cử chỉ thân mật quá mức, chỉ nói: "Anh Chấn, đi rửa tay ăn cơm đi."
Kiều Hoành Chấn rửa tay xong, đang định vào bếp nấu cơm thì nghe thấy câu này. Anh quay đầu nhìn cô: "Em nấu cơm rồi sao?"
Kiều Đại Căn ngồi bên liền gật đầu, đây cũng là điều ông ấy không ngờ tới, vậy mà người ta thật sự đã nấu xong cơm rồi. Ban đầu Kiều Đại Căn cũng không tin, Trương Hân vốn là một cô gái thành phố kiêu kỳ, nhìn là biết kiểu mười ngón tay không dính nước mùa xuân, vậy mà cũng biết nấu cơm sao? Nhưng mâm cơm ngon lành trên bếp đang bày rõ ràng ra đấy.
Bên ngoài không thiếu kẻ vì nhà ông ấy cưới được một nữ thanh niên trí thức từ thành phố về mà buông lời bàn tán chua ngoa. Rằng đó nào phải cưới vợ, cưới một bà tổ tông về thờ thì đúng hơn.
Nhưng Kiều Đại Căn thì khác, ông ấy rất thích những cô gái biết chữ, giống như cô tiểu thư nhà ông ấy ngày trước vậy. Chỉ có điều tiểu thư nhà ông ấy số phận không may, chưa kịp đợi ông ấy trở về thì đã không còn nữa.
Trương Hân gật đầu rồi quay người bước vào nhà bếp, Kiều Hoành Chấn cũng lặng lẽ đi theo sau cô.
Vừa mở nắp nồi, mùi thơm ngào ngạt của gạo đã ùa tới, Trương Hân đưa tay ra định lấy đồ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

