Trương Hân lạnh lùng nhìn người trước mặt. Mãi sau này cô mới biết, hóa ra Lưu Quyên Quyên cũng thích Tống Minh Hoa, chỉ là do cô ta có ngoại hình bình thường, điều kiện gia đình lại không tốt nên Tống Minh Hoa chẳng thèm để mắt tới. Còn với cô, Tống Minh Hoa ít nhiều vẫn đáp lại đôi lời, thế nên Lưu Quyên Quyên đương nhiên là sinh lòng đố kỵ, không ưa gì cô, chỉ cần có cơ hội là lại tìm cách cắn xé cô ngay.
Nói rồi, cô đẩy cửa phòng bước vào, trực tiếp lật tìm chiếc chăn trên giường Lưu Quyên Quyên. Đây là chiếc chăn bông mới tinh vừa được bật bông xong, bố cô mới gửi tới chưa được bao lâu đã bị Lưu Quyên Quyên dòm ngó.
Lưu Quyên Quyên thấy khí thế bừng bừng của Trương Hân thì cũng chẳng thèm quan tâm đến chuyện của Tống Minh Hoa nữa. Cô ta ba chân bốn cẳng chạy tới, nắm chặt lấy đầu bên kia của chiếc chăn: "Cô điên rồi à, cô lấy nó đi thì tối nay tôi đắp cái gì?"
Trương Hân nhất quyết không buông tay, hai người mỗi người đứng một bên ra sức giằng co. Đám thanh niên trí thức dù đang làm việc hay nghỉ ngơi đều lén lút tụ tập bên cửa hóng chuyện. Chiếc chăn này lúc mới gửi tới, bọn họ ai nấy đều nhìn thấy cả. Kết quả là Lưu Quyên Quyên mượn gió bẻ măng, giả vờ giả vịt trước mặt Tống Minh Hoa vài câu đã xin được. Cũng chỉ tại Trương Hân ngốc nghếch, một chiếc chăn mới tinh lại đem dâng cho người ngoài một cách rẻ rúng như thế. Nhưng bọn họ cũng chỉ là người ngoài, vốn không tiện xen vào chuyện này.
"Tôi cần gì biết tối nay cô đắp cái gì? Đây là chăn của tôi, không phải cô đắp lâu ngày quá nên tự huyễn hoặc là của mình luôn rồi đấy chứ? Tôi nói cho cô biết nhé Lưu Quyên Quyên, người cần mặt cây cần vỏ, cô đường đường là thanh niên trí thức từ thành phố xuống nông thôn, biết điều một chút có được không?" Trương Hân trừng mắt nhìn Lưu Quyên Quyên, dùng hết sức bình sinh kéo mạnh chiếc chăn về phía mình.
Lưu Quyên Quyên cũng trừng mắt nhìn lại cô, cô ta thật sự đã xem chiếc chăn này là của riêng mình rồi. Chiếc chăn mà cô ta đã đắp suốt một thời gian dài như vậy, nếu không phải của cô ta thì là của ai? Cô ta có được chiếc chăn bằng thực lực của mình, cớ gì phải trả lại? Hồi đó đưa cho cô ta cũng đâu có nói sẽ đòi lại? Chiếc chăn này cô ta tuyệt đối không thể đưa cho Trương Hân, chiếc chăn cũ của cô ta vốn dĩ sớm đã vứt đi rồi.
Trương Hân không phải nhà có tiền sao, cớ gì lại có thể keo kiệt đến thế? Chẳng trách Tống Minh Hoa không ưa cô! Đàn bà nhỏ nhen như cô, nói một đằng làm một nẻo, đàn ông nào thèm nhìn, chỉ có mấy anh trai làng chân lấm tay bùn ở quê mới không chê mà thôi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

