Bên này Diệc Thanh Thanh quay trở về phòng, bốn bề tối om như mực, buổi chiều ngủ nhiều quá nên giờ này cô cũng chẳng thấy buồn ngủ chút nào.
Nghĩ đến số điểm danh hiện đang trống rỗng của mình, cô liền nằm trở lại giường rồi tiến vào chế độ dạy kỹ năng để lên lớp học bài.
Lần này cô chọn vào khóa học giảng dạy kỹ năng thi đại học.
Cấp độ ban đầu của kỹ năng thi đại học của cô là Cấp 1 88%, chỉ cần học thêm một thời gian nữa lên được Cấp 2 là lại có thể nhận thêm mấy điểm danh nữa rồi.
Đương nhiên, đây chỉ là cái lợi trước mắt mà thôi.
Xét về lâu dài, những kiến thức và kỹ năng học được vào người đều là tài sản vô hình của bản thân, còn quý giá hơn cả điểm danh rất nhiều.
Theo cách nhìn của cô, giá trị quý báu của hệ thống điểm danh không nằm ở chỗ kiếm được bao nhiêu tiền bạc và của cải vật chất để phát tài làm giàu, mà điều trân quý hơn chính là những kỹ năng nhận được từ điểm danh, cùng với các khóa học trong chế độ dạy kỹ năng.
Vế trước là thứ tiêu hao dần theo thời gian, còn vế sau là thứ mang tính bền vững lâu dài, người có năng lực thực sự thì dẫu ở đâu cũng sẽ không sống quá tệ.
Kiếp trước sức khỏe của cô quá yếu ớt, đừng nói đến chuyện học đại học, ngay cả cấp hai cấp ba cũng chỉ học đứt quãng mới xong, cả đời luôn phải vật lộn bên bờ vực sinh tử, căn bản chẳng còn chút tinh lực nào để mà học hành.
Kiếp này cô đã sở hữu một cơ thể khỏe mạnh, nhất định phải thi đỗ vào một trường đại học thật tốt, trải nghiệm hết tất cả những thứ mà kiếp trước chỉ có thể đứng nhìn chứ không thể nào thử sức.
Hiện giờ kỹ năng nấu ăn thì sư phụ Chu không còn nhiều điều để dạy cho cô nữa, kỹ năng nghề mộc thì bản thân ông thợ mộc già trình độ cũng chỉ ở mức bình thường, vậy nên kỹ năng thi đại học là thích hợp nhất để rèn luyện lúc này.
Vừa bước vào chế độ dạy kỹ năng thi đại học, không gian xung quanh liền biến thành phòng học rộng rãi và sáng sủa của trường trung học phổ thông huyện Nam Bình.
“Chào em Diệc Thanh Thanh. Thầy là Loan Bình, tổ trưởng tổ giáo viên khối 12 trường cấp 3 huyện Nam Bình, chịu trách nhiệm quy hoạch tổng thể việc học kỹ năng thi đại học cho em.
Kỹ năng thi đại học sẽ căn cứ vào thành tích kiểm tra các môn thi đại học để đánh giá, chia thành khối Văn sử và khối Lý công.
Các môn thi của khối Văn sử bao gồm: Ngữ văn, Toán học, Ngoại ngữ, Chính trị, Lịch sử, Địa lý.
Các môn thi của khối Lý công bao gồm: Ngữ văn, Toán học, Ngoại ngữ, Chính trị, Vật lý, Hóa học.
Mỗi môn thang điểm 100 điểm, tổng điểm tối đa là 600 điểm, cấp độ kỹ năng cao nhất là Cấp 3 99%.
Đạt tổng điểm 200 điểm trong ba lần thi thử liên tiếp có thể thăng lên Cấp 2, đạt tổng điểm 400 điểm trong ba lần thi thử liên tiếp có thể thăng lên Cấp 3, đạt tổng điểm tối đa 600 điểm trong ba lần thi thử liên tiếp có thể đạt tới giới hạn kỹ năng là Hoàn mỹ.
Bây giờ mời em căn cứ theo sở thích để lựa chọn phân ban.” Một thầy giáo trung niên đeo kính với vẻ mặt vô cùng nghiêm nghị lên tiếng.
Diệc Thanh Thanh nhận ra thầy ấy, đây là giáo viên chủ nhiệm lớp chọn khối 12, dạy môn Toán. Đứng phía sau thầy còn có bảy thầy cô giáo khác, đều là những giáo viên giỏi nhất của từng bộ môn trong toàn trường cấp ba huyện.
Về chuyện phân ban này cô vẫn chưa chắc chắn lắm, dứt khoát chọn học tất cả các môn. Hơn nữa cô cũng không rõ cụ thể khi khôi phục kỳ thi đại học vào năm 1977 sẽ thi những môn nào, trong nguyên tác cũng không hề nhắc tới những chi tiết vụn vặt này.
Cứ học thử tất cả xem sao, dù sao vẫn còn ba bốn năm nữa mới khôi phục thi đại học, cô vẫn có đủ thời gian để thử nghiệm và sửa sai, có thử sức rồi mới đưa ra lựa chọn chính xác được.
Cũng may là chế độ học tập này rất thông minh, có thể học cùng lúc cả hai khối văn và lý.
Tổng điểm 600 điểm, đạt 400 điểm là đã lên Cấp 3 rồi, ngoài ra còn có một mức độ chưa từng nghe nói tới là Hoàn mỹ, điều này khiến cô vô cùng tò mò.
Trong khóa học kỹ năng nấu ăn chưa từng nhắc tới giới hạn kỹ năng như thế này.
Sau khi cô lựa chọn xong, tám thầy cô giáo của tám bộ môn lần lượt dạy kèm một kèm một cho cô, mỗi một giáo viên vừa lên lớp là phát ngay một đề thi.
May mà lượng câu hỏi trong đề không quá nhiều, chỉ xoay quanh nội dung chương đầu tiên của sách giáo khoa lớp 10.
Làm xong một bài thi là được chấm điểm và chữa bài trực tiếp ngay tại chỗ, sau đó lấy các câu hỏi làm dẫn chứng để giảng giải cặn kẽ toàn bộ nội dung của chương đó cho cô, lại còn mở rộng thêm rất nhiều kiến thức bổ trợ bên ngoài.
Sau đó lập tức chuyển sang môn thứ hai, quy trình y hệt như vậy, nhưng Diệc Thanh Thanh chẳng hề cảm thấy khô khan nhàm chán chút nào.
So với những ngày tháng nằm liệt trên giường bệnh nhìn chằm chằm lên trần nhà trong tuyệt vọng, cảm giác không ngừng tiếp thu những tri thức mới này khiến cô cảm thấy vừa mới mẻ lại vừa thú vị, cảm giác thành tựu ngập tràn.
Đợi đến khi cô ở trong chế độ dạy kỹ năng suốt mười mấy tiếng đồng hồ, học xoay vòng qua một lượt cả tám môn học thì bên ngoài bỗng nhiên vang lên tiếng gõ cửa dồn dập.
Diệc Thanh Thanh thong thả viết xong dòng ghi chú cuối cùng, liếc nhìn tiến độ kỹ năng của mình: Cấp 1 89%.
Đêm nay tinh thần tràn trề, học tập lâu như vậy mà chỉ tăng thêm có 1%, nhưng bấy nhiêu cũng không hề ít. Phải biết rằng nội dung học hôm nay chỉ là một phần rất nhỏ trong sách giáo khoa mà thôi, tiến độ tăng lên cũng chứng minh rằng việc học tập đêm nay thực sự mang lại hiệu quả rõ rệt.
Trong phòng học này có treo một chiếc đồng hồ, cô tính toán một chút, mình học ở đây khoảng chừng mười sáu tiếng, bên ngoài chắc chỉ mới trôi qua khoảng tám tiếng đồng hồ, bây giờ chắc đã là nửa đêm mười hai giờ hơn rồi.
Thời điểm này chính là lúc trời đổ mưa như đã viết trong nguyên tác, Diệc Thanh Thanh đã nghe thấy tiếng mưa rơi rào rào bên ngoài, chắc lượng mưa vẫn chưa lớn lắm, nhưng cô biết cơn mưa này sẽ ngày càng dữ dội hơn và kéo dài suốt hơn hai tiếng đồng hồ.
Chỉ có điều tiếng gõ cửa kia hình như bị ngăn cách bởi thứ gì đó, chắc là truyền đến từ căn phòng đối diện, ai lại nửa đêm nửa hôm đi gõ cửa phòng Vân Cô Viễn thế nhỉ?
Diệc Thanh Thanh thoát khỏi chế độ dạy kỹ năng, quờ tay lấy chiếc đèn pin bên gối nhưng không bật lên mà chỉ cầm trong tay, nhẹ nhàng rón rén bước xuống giường.
Người bên ngoài chắc hẳn có mang theo đèn pin, ánh sáng rọi le lói qua khung cửa sổ.
Diệc Thanh Thanh mò mẫm bước tới bên cửa, ghé tai chăm chú lắng nghe.
“Đồng chí Vân Cô Viễn ơi, phòng của chúng tôi bị dột rồi, chăn màn đều bị ướt cả, anh có thể qua xem giúp chúng tôi một chút được không? Đồng chí Vân Cô Viễn? Cầu xin anh đấy!”
Đây là giọng của Lưu Xuân Hạnh.
“Đồng chí Vân Cô Viễn, cùng lắm thì chúng tôi trả tiền cho anh mà, Xuân Hạnh đã van xin anh đến mức này rồi.”
Đây là giọng của Vương Linh Linh.
Hai người này rốt cuộc đang nghĩ cái gì trong đầu thế không biết, nửa đêm nửa hôm lại đi tìm một nam đồng chí nhờ giúp đỡ, giúp cái gì cơ chứ? Chẳng lẽ còn bắt người ta mò mẫm trong đêm tối trèo lên nóc nhà lợp ngói cho các cô chắc? Bộ không sợ người ta trượt chân ngã gãy tay gãy chân hay sao.
Nếu không lợp ngói thì Vân Cô Viễn là một nam thanh niên, chẳng lẽ lại có thể chứa chấp hai cô gái ngủ lại phòng mình suốt một đêm?
Cũng may là Vân Cô Viễn không ngốc nghếch, mãi mà chẳng nghe thấy tiếng mở cửa đâu cả.
“Cộc cộc! Cộc cộc!”
Cửa phòng của cô bỗng nhiên bị gõ dồn dập, hơn nữa còn gõ vô cùng gấp gáp và mạnh bạo, cứ như thể có chuyện gì ngàn cân treo sợi tóc xảy ra vậy.
Diệc Thanh Thanh đang hóng chuyện say sưa bỗng bị dọa cho giật bắn mình, lùi liền mấy bước, suýt chút nữa thì ngã nhào ra đất.
Cô vội vàng vuốt ngực mấy cái cho hoàn hồn lại rồi mới cất cao giọng hỏi một câu: “Ai đấy?”
“Là tôi.” Bên ngoài truyền đến giọng nói của một người đàn ông.
“Anh là ai?” Diệc Thanh Thanh nghe không ra giọng của ai.
“Được rồi, để em tự nói.”
Lại nghe thấy một giọng nữ thoang thoảng vang lên.
Diệc Thanh Thanh lập tức nhận ra ngay, đây là Lý Mộng Tuyết mà sao cô ấy lại tìm đến chỗ mình thế này?
Trong sách chẳng phải viết là đêm mưa to, phòng của mọi người đều bị dột nước, nam phụ số hai ngay cả phòng mình cũng chẳng màng tới, đội mưa chạy đi tìm bao nhiêu là chậu với vại hứng nước giúp nữ chính, không để chăn màn của nữ chính bị ướt, ngược lại chăn màn của bản thân thì bị ướt sũng mất quá nửa sao.
Cũng chính vào lúc này, nữ chính mới nhận ra sự quan tâm đặc biệt mà nam phụ số hai dành cho mình và bắt đầu chú ý đến người đàn ông này.
À phải rồi, trong sách đâu có viết việc Diệc Thanh Thanh cô đã sớm tìm người lợp ngói từ ban ngày, ngay cả Tiền Lai Lai cũng học theo cô nhờ người sửa xong mái ngói trước khi trời tối.
Diệc Thanh Thanh kinh ngạc đến ngây người, thế này có tính là cô đã làm thay đổi cốt truyện trong sách rồi không?
Cuốn sách lớn màu vàng kim kia vẫn còn nằm trong đầu cô, cô vội vàng dùng ý thức lật mở ra xem.
Cô phát hiện cuốn sách viết tới thời điểm này thì những trang phía sau bỗng nhiên biến thành một mảng trắng xóa.
Câu cuối cùng vừa vặn chính là lời nói mà Lý Mộng Tuyết vừa mới thốt ra lúc nãy.
Cô nhanh chóng lật ngược lại những trang phía trước, nội dung trước đó quả nhiên cũng đã có một vài thay đổi.
Mấy chương trước những chỗ nhắc đến cô, vốn dĩ là những khoảng trống trắng tinh nay cũng đã được lấp đầy bằng những con chữ, hoàn toàn trùng khớp với những hành động của cô trong mấy ngày qua.
Đất diễn tuy vẫn chẳng có bao nhiêu, vẫn chỉ là một nhân vật làm nền.
Nhưng những tình tiết liên quan đến Lý Mộng Tuyết thì có thể nhìn thấy sự thay đổi rất lớn.
Trong đó có thêm tình tiết hôm nay Lý Mộng Tuyết và nam phụ số hai đến tìm cô để hỏi thăm tin tức, rồi cả chuyện bọn họ đi mua đồ, nhờ người đến sửa cửa và đắp bếp lò.
Lại còn có cả chuyện ông thợ mộc già và chú Triệu Hữu Căn đều bảo trên trời không có mây, chắc chắn sẽ không mưa, bếp đắp xong để hong khô qua một đêm là ngày mai có thể dùng được, còn ngói thì để trưa mai sáng trời rồi lợp sau cũng được.
Cứ nghĩ rằng người nông dân già cả đời gắn bó với đồng ruộng chắc chắn sẽ biết nhìn thời tiết hơn một thanh niên thành phố mới về làng như Vân Cô Viễn, cho nên nhóm Lý Mộng Tuyết mới quyết định chọn đắp bếp lò trước. Nếu không thì theo cái tính luôn săn sóc nữ chính hết mực của nam phụ số hai, chú Hữu Căn cố gắng thêm một chút, làm việc trong bóng tối một lúc thì vẫn có thể lợp ngói xong xuôi cho Lý Mộng Tuyết được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

