Lý Mộng Tuyết khước từ không được đành phải nhận lấy, cô quả nhiên không nhìn lầm người.
Trịnh Hiểu Long và Trần Chí Hòa lúc này cảm thấy hơi ngượng ngùng. Cùng là tới để hỏi thăm tin tức, Lý Mộng Tuyết còn mang theo quà cảm ơn, còn hai người bọn họ lại đi tay không.
Nhưng con trai mà tặng đồ cho nữ đồng chí thì cũng không tiện lắm, bèn ngỏ ý muốn xách nước giúp cô.
Diệc Thanh Thanh xua xua tay từ chối ngay.
Đùa gì thế chứ, bây giờ cô là một nữ hán tử đã uống viên Đại Lực rồi đấy, có một xô nước cỏn con thôi, việc gì phải nhờ người khác giúp?
Cô một tay xách xô nước đầy ắp đi về phía phòng mình, bước chân vô cùng nhẹ nhàng và vững chãi, nước bên trong chẳng hề sánh ra ngoài chút nào.
Lý Mộng Tuyết nhìn thấy cô đi lại thong thả như vậy bèn lẩm bẩm một câu: “Nhìn không ra đấy, sức lực của cô ấy khỏe thật!”
Bước vào tiền sảnh, Diệc Thanh Thanh lại đụng mặt Lưu Xuân Hạnh và Vương Linh Linh đang khoác tay nhau đi ra ngoài.
“Thanh Thanh ơi sao cậu nhờ được ông cụ kia sửa cửa cho thế?” Vương Linh Linh hỏi cô.
Diệc Thanh Thanh liếc nhìn hai người bọn họ một cái, hai cô nàng này thân thiết cứ như hình với bóng, mấy vốc hạt dưa hôm qua của cô coi như lỗ vốn nặng rồi.
“Linh Linh à cậu hỏi như thế sẽ làm đồng chí Diệc Thanh Thanh khó xử đấy.” Lưu Xuân Hạnh lại bắt gặp ánh mắt dò xét của Diệc Thanh Thanh, cô ta chắc mẩm đối phương đang nghi ngờ mình nên vội vàng lên tiếng.
Diệc Thanh Thanh đảo mắt một cái: “Cậu cảm thấy làm tôi khó xử thì bịt tai lại đừng nghe là được rồi.”
Cô còn chưa kịp mở miệng nói câu nào mà cô ta đã biết cô khó xử rồi cơ đấy?
Chuyện kẻ trộm hôm qua Diệc Thanh Thanh vốn không dám chắc chắn là do Lưu Xuân Hạnh làm, chỉ có chút nghi ngờ mà thôi.
Nhưng sự thù địch vô cớ này của Lưu Xuân Hạnh lại càng khiến cô khẳng định thêm vài phần. Chẳng lẽ không phải vì làm chuyện mờ ám chột dạ nên mới muốn chia rẽ mối quan hệ giữa cô và Vương Linh Linh sao?
Lưu Xuân Hạnh bày ra bộ mặt như thể bị lời nói của cô làm cho kinh hãi, chịu phải uất ức ghê gớm lắm.
“Thanh Thanh, sao cậu lại nói như vậy chứ?” Vương Linh Linh lo lắng nhìn sang Lưu Xuân Hạnh.
Trong sách sao không nói là Vương Linh Linh lại mù quáng đến mức này nhỉ? Diệc Thanh Thanh chẳng buồn cằn nhằn nữa, bực bội nói: “Vương Linh Linh, nếu cậu thực sự muốn biết thì tự mình một người đến đây mà hỏi tôi.”
Nói xong cô cũng chẳng thèm để ý đến bọn họ nữa, tự mình xách nước đi thẳng vào trong.
Cô chỉ nhắc nhở câu cuối cùng này thôi, nếu Vương Linh Linh vẫn không chịu đến thì cô tuyệt đối sẽ không bao đồng lo chuyện bao đồng nữa. Ngay cả câu nhắc nhở này cũng là vì tiếc gói hạt dưa hôm qua cô bỏ ra để bịt miệng đại đội trưởng mà thôi.
“Cô gái này sao cứ như quả pháo thế nhỉ, mới một lát không gặp mà đã nổ tung rồi?” Đứng ở cửa khu thanh niên trí thức, Trần Chí Hòa chứng kiến cảnh tượng này không khỏi cảm thán.
“Cô nàng Lưu Xuân Hạnh kia hình như có chút không bình thường.” Trịnh Hiểu Long nhỏ giọng nhắc nhở người anh em của mình.
Lý Mộng Tuyết nghe thấy câu này thì hơi ngạc nhiên vì Trịnh Hiểu Long lại biết cách nhìn thấu mấy trò giả tạo của phụ nữ như vậy. Cái cô nàng Lưu Xuân Hạnh kia chẳng phải chính là một ả trà xanh điển hình sao? Chỉ có điều ả ta đang giở trò châm chọc chia rẽ giữa hai người phụ nữ với nhau mà thôi.
Diệc Thanh Thanh trở về phòng, lau chùi từ trên xuống dưới một lượt khắp cả căn phòng, nhưng Vương Linh Linh vẫn không hề qua.
Diệc Thanh Thanh liền dứt khoát quẳng người này ra sau đầu. Bản thân đầu óc cô ấy đã không tỉnh táo thì người khác có khuyên can e rằng cũng vô ích, khéo lại còn rước lấy bực mình vào người nữa.
“Cô bé ơi, cửa sổ với cửa ra vào tôi sửa xong cho cô rồi này, cô ra xem thử đi.” Ông thợ mộc già gọi.
“Dạ!” Diệc Thanh Thanh vội vàng mang số bột cao lương đã đong sẵn từ trước ra, kèm theo một gói bánh ngọt nhỏ dúi vào tay ông thợ mộc già.
Tuy tay nghề của ông thợ mộc già chưa thể tính là bậc thầy nhưng ông là một người thật thà chất phác, không hề làm qua loa cho xong chuyện. Cửa ra vào và cửa sổ đều chắc chắn hơn rất nhiều, số đồ này Diệc Thanh Thanh đưa ra hoàn toàn tâm phục khẩu phục.
Trước khi rời đi, ông thợ mộc già còn giúp cô đóng đinh cố định tấm thảm nỉ cỏ lên mảng tường phía trong của giường sưởi.
Qua buổi trưa, thím Quế Hoa và người con trai cả liền khiêng vại nước và nồi sắt tới.
“Ôi chao, căn phòng này trông sạch sẽ sáng sủa hơn hẳn rồi đấy!” Lâm Quế Hoa cười nói: “Tiểu Diệc thanh niên trí thức ơi, cháu xem đặt cái vại nước này ở chỗ nào thì tiện?”
“Cứ đặt ở chỗ kia là được ạ, lát nữa bếp lò sẽ đắp ngay bên cạnh.” Diệc Thanh Thanh chỉ một vị trí, sau đó ngắm nghía đồ đạc một chút: “Cái vại này kích thước vừa vặn quá, cái nồi cũng tốt nữa ạ!”
Đây là lời nói thật lòng, cái vại nước này rất dày dặn, cầm nặng tay, cái nồi sắt cũng không cũ lắm, chỉ bị mẻ một miếng nhỏ bằng hai móng tay ở phía rìa mép ngoài, không ảnh hưởng gì đến việc nấu nướng, hơn nữa đều đã được cọ rửa sạch bong kin kít, nhìn vào là thấy dễ chịu ngay.
Vừa nói Diệc Thanh Thanh vừa nhét phiếu vải và gói bánh ngọt vào tay Lâm Quế Hoa, rồi ghé sát vào tai bà nhỏ giọng nói thêm một câu: “Có mấy người cùng đợt thanh niên trí thức tới hỏi cháu làm sao kiếm được những thứ này, cháu đã nhắc tới thím với bọn họ rồi ạ. Thím cứ yên tâm, bọn họ đều không thiếu tiền đâu.”
Nói xong cô còn nháy mắt một cái.
Lâm Quế Hoa còn có điểm nào mà không hiểu nữa chứ, cô bé Diệc thanh niên trí thức này đúng là một người lanh lợi khôn khéo. Bà chỉ cười gật đầu: “Vậy thím không làm phiền cháu dọn dẹp phòng ốc nữa nhé. Lúc nãy đi trên đường thím có gặp chú Hữu Căn, chú ấy đang đi lấy đất sét rồi, chắc lát nữa là qua giúp cháu đắp bếp lò được ngay thôi.”
Diệc Thanh Thanh gật đầu, đồng thời nhờ thím Quế Hoa mang giúp số bột cao lương dùng để đổi chiếu cỏ và gùi đưa sang cho thím Hứa Đông Mai.
Người tên Hữu Căn này tên đầy đủ là Triệu Hữu Căn, cùng vai vế với đại đội trưởng Triệu Hữu Điền nhưng kém hơn vài tuổi, năm nay cũng đã ngoài bốn mươi.
Chú ấy chính là người thợ lợp ngói và đắp bếp giỏi mà thím Quế Hoa đã giới thiệu cho cô.
Hai việc này đàn ông trong thôn có khá nhiều người biết làm, đặc biệt là việc lợp ngói.
Các chàng trai trẻ trong thôn thường hay nhân cơ hội làm công việc này vào những đêm mưa để lấy lòng cô gái mà mình thầm thương trộm nhớ. Cho nên nếu thấy chàng trai trẻ nào đi lợp ngói cho một cô gái chưa chồng thì chắc chắn mười mươi là có ý với người ta rồi.
Chuyện này cũng là do thím Quế Hoa kể cho cô nghe.
Người mà thím Quế Hoa giới thiệu cho cô là Triệu Hữu Căn, con cái đều đã lập gia đình cả rồi, lại là người chất phác hiền lành, tuổi tác vô cùng thích hợp, sẽ không làm ảnh hưởng đến thanh danh của cô.
Sau khi thím Quế Hoa rời đi, Diệc Thanh Thanh lại đi gánh thêm mấy xô nước đổ đầy vào vại.
Lúc này đã qua giờ trưa, các thanh niên trí thức cũ đều đã tan làm trở về nấu cơm ăn.
Diệc Thanh Thanh đi lại gánh nước mấy chuyến này cuối cùng cũng đã nhìn rõ được diện mạo của toàn bộ các thanh niên trí thức cũ.
“Chị Triệu ơi, cô thanh niên trí thức mới này tên là gì thế, sao mà giỏi giang thế nhỉ, vợ đại đội trưởng còn đích thân khiêng đồ sang cho cô ta, hết vại nước lại đến nồi gang.” Chu Diễm Hồng ghé sát lại gần Triệu Phương dò hỏi. Cô ta đã tìm được mối để về thành rồi, chẳng bao lâu nữa là có thể rời khỏi cái nơi quỷ quái này, trong phòng có mấy món bàn ghế rương hòm đang muốn thanh lý lại cho đám thanh niên trí thức mới, không ngờ vừa ra đồng về một chuyến đã thấy có người mới kiếm được cả vại nước rồi.
“Tôi không biết.” Triệu Phương tay thoăn thoắt nhào bột mì.
“Hôm qua chị dẫn đường cho bọn họ mà chẳng hỏi han được câu nào à?” Chu Diễm Hồng có vẻ không tin.
Cô ta ghét nhất cái điệu bộ hồ ly tinh này của Thang Lan, thế mà cánh đàn ông lại cứ mê tít cái trò ấy. Bản thân ăn còn chẳng đủ no mà vẫn sẵn sàng góp gạo thổi cơm chung với cái ngữ chẳng kiếm được mấy công điểm như cô ta. Cô ta chỉ cần rơi vài giọt nước mắt là làm như thể cả thiên hạ đều bắt nạt cô ta vậy.
Chu Diễm Hồng chẳng biết đã phải chịu bao nhiêu vớ bẩn ngấm ngầm từ cô ta rồi.
Mấy cô nữ thanh niên trí thức mới tới có vài người trông rất xinh xắn, đặc biệt là cô bé đang ra ngoài gánh nước kia, nhìn còn yêu kiều tươi tắn hơn Thang Lan nhiều, thế mà người ta tự lực cánh sinh, xách nước bao nhiêu chuyến liền mà chẳng thèm mở miệng nhờ vả người đàn ông nào giúp đỡ cả.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



