Cửa chính của đại hội đường là cánh cửa gỗ hai cánh mở sang hai bên, bước vào bên trong là một gian sảnh nhỏ, bên trong có đắp hai cái bếp lò đất.
Ở chiếc bàn cạnh một trong hai bếp lò, có bốn thanh niên trí thức gồm hai nam hai nữ đang ngồi ăn cơm cùng nhau.
Chu Cường và Triệu Phương chính là từ chiếc bàn cạnh bếp lò bên kia bước ra.
Theo lời Triệu Phương nói thì chắc vẫn còn hai nam thanh niên trí thức nữa không có mặt ở đây.
Sâu bên trong tiền sảnh có một cửa vòm tối om.
Tuy trời đã xế chiều nhưng ánh hoàng hôn vẫn còn le lói, bên ngoài thực ra chẳng tối chút nào.
Thế nhưng khi bước vào điểm thanh niên trí thức, ở tiền sảnh thì còn tạm ổn, vẫn nhìn rõ mặt người, nhưng từ cái cửa vòm kia nhìn sâu vào trong thì lại thấy u ám thâm u vô cùng.
Ánh sáng trời rọi xuống từ phần mái ngói đã bị tháo dỡ của lối đi chỉ đủ để người ta lờ mờ nhận ra bên trong là một con hẻm sâu rộng chừng hai mét.
Hai bên dường như là những bức tường đắp bằng gạch đất, có những chỗ còn bị thủng lỗ chỗ, được nhét tạm bợ bằng rơm rạ và giẻ rách.
Ở vài góc sát chân tường còn chất đống thứ gì đó đen sì sì.
Chu Cường và Triệu Phương đã quay lại tiền sảnh để tiếp tục ăn cơm.
Những thanh niên trí thức mới đến nhìn vào con hẻm sâu hun hút tối om này, trong lòng không khỏi có chút run rẩy sợ sệt.
“Chỗ này tối quá mức rồi đấy!” Vương Linh Linh cằn nhằn.
Lý Mộng Tuyết thò tay vào túi xách, lôi ra một chiếc đèn pin mini.
Diệc Thanh Thanh nương theo ánh sáng này liền mở bọc đồ nhỏ ra, lôi ra một chiếc đèn pin cỡ lớn. Chiếc đèn pin mang đậm dấu ấn đặc trưng của thời đại này vốn là của hồi môn năm xưa của mẹ cô là bà Triệu Hương Lan, bao nhiêu năm trôi qua tuy có phần cũ kỹ nhưng dùng vẫn cực kỳ bền bỉ chắc chắn.
Cầm trên tay nặng trịch, ánh sáng chiếu ra tuy không trắng sáng bằng chiếc đèn pin nhỏ của Lý Mộng Tuyết, có hơi ngả vàng một chút, nhưng thế là đã quá đủ dùng rồi.
“Thanh Thanh, cậu soi giúp tôi một chút, tôi cũng có mang theo đèn pin này”, Vương Linh Linh cũng bắt đầu lục tìm.
Đèn pin của cô ta để trong bọc lớn, kiểu dáng cũng tương tự như của Diệc Thanh Thanh nhưng là đồ mới tinh.
Có ba chiếc đèn pin soi đường, mọi người cuối cùng cũng nhìn rõ được tình hình của con hẻm này.
Con hẻm sâu khoảng hơn ba mươi mét, hai bên cứ cách ba mét lại có một cánh cửa gỗ, sát cạnh cửa có một ô cửa sổ nhỏ, ước chừng có khoảng hai mươi gian phòng tất cả.
Những phòng ở gần phía tiền sảnh đều đã khóa cửa, đống đen sì sì lúc nãy chính là củi khô chất đống ở bên ngoài.
Điều này đồng nghĩa với việc tất cả thanh niên trí thức đều có thể được chia một phòng riêng biệt, điều đó khiến tâm trạng của mọi người đỡ u ám hơn đôi chút.
Nửa đoạn đầu của con hẻm trông còn có chút hơi thở sinh hoạt, trước cửa rõ ràng đã được quét dọn sạch sẽ, có một khe cửa phòng còn le lói ánh nến hắt ra, chắc hẳn là đang có người ở bên trong.
Thế nhưng đi qua tám gian phòng có người ở này, càng đi sâu vào bên trong thì lại càng hoang tàn rách nát.
Cách bài trí trong các phòng đều tương tự nhau, rộng chừng mười lăm mét vuông, bên trong có một chiếc giường sưởi đất.
Phòng nào tốt hơn một chút thì cạnh giường sưởi còn có một cái bếp lò đất đơn sơ, nhưng cũng đã hư hỏng tan hoang chẳng ra hình thù gì nữa, đồ đạc bàn ghế thì tuyệt nhiên chẳng có lấy một món.
Gạch đất ghép lại cũng không mấy khít khao, có bức tường thậm chí còn bị gió lùa qua khe nứt, ngói trên mái nhà cũng có chỗ xộc xệch, khéo trời mưa lại bị dột cũng nên.
Hơn nữa trong mỗi căn phòng đều phủ một lớp bụi dày cộp, đến một chỗ sạch sẽ để đặt mông ngồi xuống cũng chẳng có.
Niềm vui khi mỗi người được một phòng riêng ban nãy lập tức tan biến như bọt xà phòng.
“Chỗ này mà cũng ở được thật á?” Vương Linh Linh không dám tin vào mắt mình.
“Không ở thì cũng chẳng còn cách nào khác, tôi mệt rã rời rồi, không lê nổi chân nữa, tôi chọn phòng này vậy”, Lưu Xuân Hạnh đấm đấm vào lưng, nhanh tay chiếm lấy một căn phòng ở mé ngoài, “Linh Linh, cậu ở đối diện phòng tôi đi, tôi quét dọn giường sưởi giúp cậu trước, tí nữa cậu cho tôi mượn đèn pin dùng một lát được không?”
“Đương nhiên là được rồi”, Vương Linh Linh đáp. Ban nãy cô ta vừa nghi ngờ Xuân Hạnh, thế mà người ta vẫn chẳng chút do dự cho cô ta mượn hẳn một đồng tiền, giờ mượn cái đèn pin thì có đáng là bao.
Thế là hai người bọn họ chiếm lấy hai căn phòng nằm sát cạnh khu của các thanh niên trí thức cũ.
Diệc Thanh Thanh và Lý Mộng Tuyết không tranh giành với bọn họ.
Lý Mộng Tuyết thiên về những căn phòng ở sâu bên trong cho yên tĩnh hơn, chỉ cần không quá nát tươm thì cô ta tin mình đều có thể tìm cách dọn dẹp cho ra hồn được.
Còn Diệc Thanh Thanh thì muốn đi xem qua hết tất cả các phòng rồi mới đưa ra quyết định.
Tiền Lai Lai vốn thân thiết với hai người họ hơn nên cũng đi theo vào sâu bên trong.
Sau khi đi xem qua một lượt tất cả các phòng trống, vì hai phòng nằm trong cùng gần như đã bị bỏ hoang, ngói vỡ mất một nửa, hoàn toàn không thể ở nổi.
Những phòng còn lại thì mức độ tồi tàn cũng tương đương nhau, chọn phòng nào cũng như nhau cả.
Vân Cô Viễn thì ở cạnh phòng Trần Chí Hòa, đối diện thẳng với phòng của Diệc Thanh Thanh.
Như vậy bên dãy phải là phòng của nam, còn dãy bên trái là phòng của nữ.
“Mấy người chúng ta chỉ có mỗi Thanh Thanh và Mộng Tuyết là có đèn pin, hay là chia làm hai nhóm giúp đỡ lẫn nhau cho nhanh”, Tiền Lai Lai đề xuất.
“Tôi với Mộng Tuyết một nhóm”, Trịnh Hiểu Long nhanh nhảu tranh phần ngay.
“Thế thì tôi đi cùng hai người”, Trần Chí Hòa cũng tiếp lời.
Diệc Thanh Thanh chớp chớp mắt, nam phụ này biểu hiện rõ ràng đến thế rồi cơ à?
“Vậy Lai Lai, Vân Cô Viễn, ba chúng ta cùng làm nhé?” Diệc Thanh Thanh quay sang nhìn hai người còn lại.
Tiền Lai Lai không có ý kiến gì, Vân Cô Viễn cũng khẽ gật đầu. Anh quẳng hành lý của mình trước cửa phòng rồi cầm chiếc chổi rách dựng ở lối đi bước thẳng vào phòng của Diệc Thanh Thanh trước.
Diệc Thanh Thanh vội vàng bước theo sau: “Hôm nay ai cũng mệt rồi, cứ quét dọn sạch cái giường sưởi rồi ngủ tạm một đêm đã!”
“Tôi cũng nghĩ thế”, Tiền Lai Lai nói, “Tôi chỉ muốn lăn đùng ra ngủ luôn thôi, cơm nước cũng chẳng buồn ăn nữa, nhưng chỗ nào cũng đầy bụi bặm thế này, đúng là không có chỗ mà ngồi.”
Thế là Vân Cô Viễn quét sạch lớp bụi bám trên giường sưởi xuống trước, sau đó Diệc Thanh Thanh và Tiền Lai Lai cầm giẻ lau trèo lên lau chùi sạch sẽ.
Lớp bụi trên giường sưởi đất thì chẳng bao giờ lau sạch bong kin kít được, cuối cùng Vân Cô Viễn phải lấy ra mấy tờ báo cũ trải lót lên trên, Diệc Thanh Thanh mới lôi chăn đệm trong bọc đồ ra trải lên.
Sau đó mấy người lại sang dọn phòng cho Tiền Lai Lai, cuối cùng mới tới lượt phòng của Vân Cô Viễn.
“Đại đội trưởng đến rồi, mọi người ra ngoài một lát đi.” Vừa dọn xong giường sưởi trong phòng Vân Cô Viễn thì Triệu Phương đã tới thông báo.
“Vâng ạ!” Diệc Thanh Thanh lên tiếng đáp lại. Đợi Triệu Phương đi vào trong báo cho nhóm Lý Mộng Tuyết, cô quay sang nhắc nhở hai người: “Hai người có mang theo khóa không? Nếu có thì nhớ khóa cửa lại nhé, còn nếu chưa có thì có thể tạm thời gửi đồ quý giá sang phòng tôi, hoặc là mang theo bên người.”
Vân Cô Viễn có mang theo khóa, Tiền Lai Lai thì không có. Cô ấy biết mức độ nghiêm trọng của vấn đề, tiền của mình mà mất thì trong thời gian ngắn gia đình tuyệt đối không thể gửi thêm sang được, bèn lấy hết tiền phiếu mang theo nhét vào người.
Đợi Diệc Thanh Thanh và Vân Cô Viễn khóa xong cửa phòng mình thì nhóm Lý Mộng Tuyết cũng vừa bước ra.
“Ủa, hai người còn mang theo cả ổ khóa nữa cơ à?” Trịnh Hiểu Long ngạc nhiên hỏi.
“Đều nhờ mẹ tôi tính toán chu toàn cả đấy”, Diệc Thanh Thanh cười nói. Lúc này cô thực sự vô cùng biết ơn sự chu đáo của bà Triệu Hương Lan, ngay cả những món đồ nhỏ nhặt như đèn pin và ổ khóa bà đều đã chuẩn bị sẵn cho cô cả rồi.
“Mẹ cậu cưng chiều cậu thật đấy”, Lý Mộng Tuyết cảm thán. Bản thân cô ta phải dựa vào siêu thị không gian mới có cuộc sống dư dả thế này, còn Diệc Thanh Thanh hoàn toàn là nhờ có một người mẹ tuyệt vời, cái gì cũng lo toan sẵn sàng cho con gái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
