Thế là mấy người trố mắt nhìn Diệc Thanh Thanh chẳng màng hình tượng, ngồi xổm ngay bên cạnh Triệu Hữu Điền, vừa cắn hạt dưa vừa trò chuyện qua lại rôm rả với ông. Dáng ngồi xổm ấy mang đậm phong thái của mấy ông cụ dưới quê, tự nhiên đến mức chẳng hề có chút gượng gạo nào, khiến đám thanh niên trí thức còn lại ai nấy đều ngơ ngác nhìn nhau.
Trịnh Hiểu Long thầm nghĩ: *Cô gái này buông bỏ thể diện giỏi thật đấy.*
Lý Mộng Tuyết: *Đúng là một cô nàng cá tính mạnh mẽ!*
Tiền Lai Lai: *Lợi hại thật, loáng một cái đã moi gần hết tình hình thôn Hưởng Thủy rồi.*
Trần Chí Hòa: *Bái phục, bái phục!*
Vân Cô Viễn cố kìm nén khóe môi đang muốn cong lên, trong mắt tràn đầy vẻ khó hiểu: *Rõ ràng cái tư thế này chẳng nhã nhặn chút nào, nhưng nhìn cô làm lại thấy có nét ngây thơ, tự nhiên đến lạ. Chẳng lẽ mắt mình có vấn đề rồi sao?*
“Trời nắng gắt quá, quá trưa rồi mà Vương Linh Linh cũng chẳng nói bao giờ mới về, chúng ta cứ phải đứng chờ mãi thế này sao?” Lưu Xuân Hạnh lấy tay quệt mồ hôi trên trán dù thực tế chẳng có giọt mồ hôi nào.
Diệc Thanh Thanh ngẩng đầu nhìn trời, vừa mới qua tiết Lập hạ, tuy rằng nắng phương Bắc chiếu vào người ấm áp dễ chịu, nhưng bảo là nắng to thì cũng chẳng thể cãi lại được, cô bèn nói: “Bác Hữu Điền ơi, hay là bác dắt xe bò sang bóng cây đằng kia một chút đi ạ, kẻo nắng lại làm mệt con bò, bò quý giá lắm đấy bác!”
“Ôi chao, con bé này còn quý bò hơn cả bác nữa cơ đấy! Nắng thế này làm sao mà hỏng bò được. Đừng thấy bác ít học hơn đám thanh niên trí thức các cháu, bác cũng biết phơi nắng nhiều tốt cho người lắm đấy, bò cũng chẳng khác gì đâu”, Triệu Hữu Điền vuốt ve con bò như báu vật.
“Phụt...” Tiền Lai Lai không nhịn được bật cười thành tiếng.
Lý Mộng Tuyết không muốn Vương Linh Linh cứ vô cớ nghi ngờ mình nên cũng mong cô ta điều tra cho ra nhẽ, chờ một lát cũng chẳng sao, cô ta cũng lên tiếng: “Nắng ở đây phơi dễ chịu hơn miền nam bọn tôi nhiều.”
Lưu Xuân Hạnh thấy những người khác đều không có ý kiến gì, bản thân cũng không ngốc đến mức tiếp tục làm chim đầu đàn, bèn không thèm để ý đến họ nữa, chỉ một mình đi đi lại lại xung quanh, như thể người vừa chê nắng to không phải là mình vậy.
Nào ngờ, hành động này đã khiến Diệc Thanh Thanh nảy sinh chút nghi ngờ.
Trong sách, Lưu Xuân Hạnh được xây dựng là một nhân vật khá tích cực, không bao giờ gây khó dễ cho ai, cả nữ chính Lý Mộng Tuyết lẫn Vương Linh Linh đều có quan hệ rất tốt với cô ta.
Một người có thể dung hòa khéo léo giữa hai kẻ vốn không ưa nhau thì rõ ràng phải là người thông minh sắc sảo.
Vừa rồi cô ta đột ngột thốt ra một câu có phần gượng gạo, tự rước lấy khó chịu vào người như thế, dường như hơi lệch khỏi tính cách vốn có.
Vương Linh Linh quay lại khá nhanh, công an cũng đi theo sau, chỉ có điều sắc mặt không được tốt lắm, xem chừng vẫn chưa tìm ra manh mối gì.
“Người cuối cùng là cô ta”, cô ta chỉ tay vào Lưu Xuân Hạnh nói.
Cô ta chỉ lấy hộp đựng tiền ra lúc ở trên tàu hỏa, khi ấy mấy thanh niên trí thức ngồi cùng toa chắc chắn đều đã nhìn thấy, Lưu Xuân Hạnh cũng nằm trong số đó.
Những thanh niên trí thức khác vừa rồi công an đều đã kiểm tra qua, không phát hiện thấy dao hay vật sắc nhọn nào, tuy trên người họ cũng có ít tiền và phiếu nhưng không thể khẳng định là của cô ta được.
Giờ chỉ còn lại mỗi Lưu Xuân Hạnh.
Đồng chí công an bước tới giải thích tình hình, Lưu Xuân Hạnh rất sảng khoái đồng ý cho khám túi ngay.
Diệc Thanh Thanh vừa nhìn thấy thái độ đó là biết ngay e rằng vẫn chẳng có kết quả gì.
Quả nhiên, trong bọc đồ nhỏ tùy thân của Lưu Xuân Hạnh tuy cũng có ít tiền và phiếu, nhưng đó là thứ mà thanh niên trí thức nào xuống nông thôn cũng mang theo bên mình, ngoài ra chẳng hề có vật sắc nhọn nào có thể rạch đứt vải.
“Không phải cô bảo nhà cô nghèo, chẳng mang theo được mấy đồng tiền phiếu sao? Thế đống này là cái gì?” Vương Linh Linh nghi ngờ gặng hỏi.
“Linh Linh à, tôi biết cậu bị mất tiền nên trong lòng sốt ruột, nhưng cũng không thể cắn càn như thế được. Trước đây tôi nói vậy là vì tiền bạc không nên để lộ ra ngoài, tôi là thân con gái, nếu nói cho người khác biết mình mang theo nhiều tiền phiếu thì khéo lại rước họa vào thân đấy!”
Lưu Xuân Hạnh nhẹ nhàng nhỏ nhẹ giải thích: “Lúc ở trên xe chẳng phải tôi cũng từng nhắc nhở cậu đừng có mang tiền ra đếm trước chỗ đông người kẻo người ta đỏ mắt ghen tị sao? Bản thân tôi đương nhiên sẽ không nói thật về tài sản của mình rồi. Thanh Thanh không biết chuyện, chứ mấy người chúng ta đi cùng nhau suốt chặng đường đều rất tốt bụng mà, chắc chắn không ai làm ra cái chuyện thất đức đó đâu!”
Diệc Thanh Thanh nhướng mày, đây là đang ám chỉ cô nói hươu nói vượn đấy à?
Vương Linh Linh có chút dao động, nhưng lời Diệc Thanh Thanh nói cũng có lý, chắc chắn kẻ trộm phải biết chỗ cô ta giấu tiền thì mới rạch chuẩn xác đến thế. Nhưng mấy người đi cùng đúng là trông chẳng giống kẻ trộm cắp chút nào, cô ta bắt đầu nghi ngờ có khi nào lúc đó vô tình bị người ngoài nhìn thấy hay không.
Mọi chuyện rơi vào ngõ cụt, tiền coi như không thể tìm lại được nữa rồi.
Vương Linh Linh hoàn toàn chấp nhận hiện thực, tâm trạng cũng bình tĩnh trở lại: “Xuân Hạnh à, tiền với phiếu của tôi mất sạch rồi, cậu có thể cho tôi mượn mấy hào được không, tôi ra bưu điện gửi bức thư bảo gia đình gửi thêm tiền sang, nếu không những ngày tới tôi khó sống nổi mất. Cậu yên tâm, khi nào có tiền tôi nhất định sẽ trả lại cho cậu.”
“Không thành vấn đề”, Lưu Xuân Hạnh lập tức nhét một đồng vào tay cô ta.
“Ừ, đi đi cháu!” Triệu Hữu Điền đáp lời.
Diệc Thanh Thanh thong thả tản bộ về phía chỗ Lưu Xuân Hạnh vừa đứng ban nãy.
“Haiz, Linh Linh đúng là xui xẻo thật”, Lưu Xuân Hạnh cũng bước theo sau, vẻ mặt đầy lo lắng, “Nhưng may mà điều kiện gia đình cậu ấy cũng khá giả, chắc sẽ gửi thêm tiền sang cho cậu ấy thôi.”
Cô nàng Lưu Xuân Hạnh này càng lúc càng đáng ngờ. Cách ăn mặc của cô ta hoàn toàn không giống một gia đình có thể chuẩn bị cho con nhiều tiền như thế mang theo.
Nhưng cô ta cứ mở miệng là bảo không để lộ tiền của, giả vờ giấu giếm thì nghe cũng có vẻ hợp lý.
Diệc Thanh Thanh chỉ vì một câu nói có phần lệch khỏi tính cách ban nãy của cô ta mà sinh nghi, cũng chẳng thể nói ra miệng với ai được.
Lưu Xuân Hạnh cứ lượn lờ bên cạnh khiến cô cũng chẳng phát hiện ra manh mối gì hữu ích. Không có chứng cứ thì việc nghi ngờ trong lòng cũng chẳng giải quyết được gì.
Thôi vậy, cô cũng đã cố hết sức rồi.
Vì chuyện này mà cô đã phải bù lỗ mất nửa cân hạt dưa rồi đấy. Tuy vẫn chưa tóm được kẻ trộm nhưng Vương Linh Linh cũng không còn nghi ngờ lung tung nữa, không đối đầu với nữ chính, đầu óc vẫn còn tỉnh táo, giờ đã viết thư về nhà rồi, sau này chắc cuộc sống sẽ dễ thở hơn đôi chút.
Diệc Thanh Thanh nghĩ thông suốt mọi chuyện liền quay trở lại với tâm thế của một người qua đường hóng chuyện, chỉ là trong lòng đã bắt đầu đề cao cảnh giác với con người Lưu Xuân Hạnh này.
Đợi Vương Linh Linh quay lại, Triệu Hữu Điền vung chiếc roi da trong tay: “Đi thôi nào!”
Hành lý của mọi người đều được chất lên xe bò, nhưng người thì bắt buộc phải đi bộ bằng hai chân.
Diệc Thanh Thanh đã sớm nghe ngóng rõ ràng rồi, từ huyện lỵ về đến thôn Hưởng Thủy phải đi mất mười ba, mười bốn cây số, đi bộ cũng phải mất từ hai đến ba tiếng đồng hồ, lại còn là con đường đất vàng gồ ghề lồi lõm nữa chứ.
Lúc mới xuất phát, mọi người vẫn còn tràn đầy năng lượng, nhìn đông ngó tây trò chuyện rôm rả.
Đi được gần một tiếng đồng hồ thì tiếng nói chuyện thưa thớt dần, có chăng cũng chỉ toàn là tiếng kêu mệt mỏi, hoặc hỏi Triệu Hữu Điền xem còn bao xa nữa.
Diệc Thanh Thanh ngay từ đầu đã biết con đường này khó đi nên chẳng mấy khi mở miệng, cố gắng giữ gìn thể lực.
Hơn hai tiếng đồng hồ, dựa vào tình hình chạy bộ rèn luyện sức khỏe suốt thời gian qua của cô thì cố gắng một chút vẫn có thể chịu đựng được, cứ coi như là tập thể dục rèn luyện thân thể vậy. Kiếp trước ốm đau dặt dẹo, kiếp này dù thế nào đi nữa cũng phải chú ý giữ gìn sức khỏe.
Nhìn người ta như Vân Cô Viễn kìa, tuổi còn trẻ mà đã biết uống trà kỷ tử dưỡng sinh rồi, cô càng không thể để bị tụt lại phía sau.
Hơn nữa đôi giày của cô nhìn thì bình thường nhưng lại do chính tay mẹ cô là bà Triệu Hương Lan khâu, đế giày mềm mại vô cùng lại vừa vặn ôm chân, chẳng lo bị phồng rộp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)