Ngay từ lúc bước vào, ánh mắt đầu tiên của Khương Phi đã hướng về phía Khương Thanh Nhu.
Nghe vậy, Triệu Tiểu Chi liền nở nụ cười: "Tiểu Phi, cậu đẹp sẵn rồi, trang điểm xong đảm bảo khiến cả phòng lóa mắt luôn!"
Nhưng rồi Triệu Tiểu Chi lại thoáng chần chừ, nét mặt có phần khó xử: "Chỉ là... nãy cô giáo kiểm tra xong ai cũng đã trang điểm rồi nên đã thu lại hết đồ rồi ấy..."
Tần Lộ Lộ vừa nghe thấy tiếng Khương Phi là lập tức lao vào, cứ như đang chờ thời khắc này để "gỡ gạc danh dự" sau khi bị Khương Thanh Nhu làm mất mặt.
Vừa bước vào, nghe được câu nói của Triệu Tiểu Chi, cô ả lập tức cao giọng: "Thì cứ mượn của Khương Thanh Nhu ấy! Chẳng phải hai người là chị em sao? Cô ta còn chiếm được lợi to thế kia, cho cậu mượn chút đồ trang điểm có đáng gì? Đó gọi là bù đắp đấy!"
Câu này vừa thốt ra, Khương Thanh Nhu liền mở mắt, cô khẽ xoa trán, cảm thấy hơi đau đầu.
Rõ ràng cô đã cố tình ngồi ở góc khuất, cố gắng ít bị chú ý nhất, thế mà vẫn liên tục bị lôi vào chuyện thị phi.
Cô cứ tưởng Tần Lộ Lộ đã rời đi rồi thì đoạn kịch bản trong truyện sẽ không xảy ra nữa. Ai ngờ đâu, cô ả này lại bám đuôi Khương Phi đến tận nơi. Chẳng biết là đi tập luyện hay đi rình người nữa.
Trong truyện, chính vì bị Tần Lộ Lộ chọc tức mà Khương Thanh Nhu nổi đóa, hai người còn cãi nhau kịch liệt ngay tại chỗ.
Cuối cùng là Khương Phi đỏ mắt đứng ra hòa giải, bảo không mượn nữa thì hai người mới chịu im.
Mà mấu chốt của cuộc cãi vã... chính là vì Khương Phi.
Và sau trận ồn ào đó, mọi người trong phòng đều quay sang chĩa mũi dùi về phía Khương Thanh Nhu. Ai cũng ngầm thừa nhận chuyện cô cướp mất suất đăng ký của Khương Phi là sự thật.
Nên việc ép cô cho mượn đồ trang điểm lại trở thành “đương nhiên”. Họ cho rằng là người “có lỗi”, Khương Thanh Nhu đáng lẽ phải chủ động mang đồ ra dâng tận tay mới đúng.
Trước ánh mắt soi mói của bao người, nguyên chủ là một cô gái mười tám tuổi được nuông chiều từ bé, sao chịu nổi áp lực đó?
Kết cục, cô đành ngượng ngùng đưa đồ trang điểm ra.
Sau đó, Khương Phi không những tự trang điểm lộng lẫy, còn “rộng lượng” đem đồ của cô cho các cô gái khác mượn tiếp.
Khương Thanh Nhu thì da mặt mỏng lại ngại ngùng, chẳng dám ngăn cản.
Kết quả tiếng xấu là của cô, còn tiếng thơm “nhiệt tình giúp người” lại về tay Khương Phi.
Thậm chí, hành động cho mượn đồ của Khương Thanh Nhu còn bị mọi người ngầm hiểu như một cách “bù đắp” cho chuyện cướp suất đăng ký.
Dù sao thì... Tần Lộ Lộ đã nói thẳng ra một chữ rồi, "bù đắp".
Nếu không có tật giật mình, sao lại phải bù đắp?
Đúng là trò hề!
Rõ ràng cô là người được anh cả đăng ký đàng hoàng, vậy mà phải đi bù đắp cho người đã trộm mất hồ sơ của mình?
Một người từng lăn lộn giới giải trí bao năm như Khương Thanh Nhu, sao có thể nuốt trôi cục tức kiểu này?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
