Xem chừng chuyện tối nay đành đợi sau này từ từ tìm ả đàn bà đó tính sổ vậy, cô gật đầu: “Được, chuyện này cứ thế trước đi.
”Sau khi thấy cô đáp lời, có người nhìn Lục Thiệu Huy: “Đồng chí Lục Thiệu Huy, bên hội trường chúng tôi vẫn chưa trang trí xong, cậu có xe đạp, làm phiền cậu đưa Bảo Châu tới bệnh viện được không?”Bị người tính kế như vậy khiến trong lòng Lục Thiệu Huy cũng bốc lửa giận, nhưng bọn họ thật sự không có bằng chứng, bây giờ Diệp Bảo Châu lại đang thở hổn hển, bộ dáng sắp ngất đến nơi, anh chỉ có thể đưa cô tới bệnh viện khám trước: “Được.
”Bọn họ xuống lầu, Tống Minh Trân và Tạ Gia Hòa không biết đã đi đâu từ lâu, đến bên ngoài câu lạc bộ, sắc trời đã rất tối, chỉ có thể mượn ánh đèn thưa thớt xa xăm chiếu tới mới có thể nhìn thấy mặt đường, một cơn gió thổi qua khiến đầu óc hỗn loạn của Diệp Bảo Châu tỉnh táo hơn vài phần, cô nhìn thấy người đàn ông dắt xe đạp sau đó đi tới trước mặt cô, giọng nói hờ hững: “Lên xe, tôi đưa cô tới bệnh viện.
”Diệp Bảo Châu vốn cũng không định tới bệnh viện, bây giờ nghe giọng nói bất mãn của anh đương nhiên cũng rất thức thời: “Không cần, tôi về nhà tắm là được, xin lỗi vì chuyện tối nay.
”Cô nói xong, cầm đèn pin dựa theo ký ức của mình quay người đi về nhà.
Nghĩ đến chuyện vừa rồi bị cô bắt nạt, Lục Thiệu Huy thật sự có hơi không muốn quản, nhưng nhìn thấy bước chân cô hình như có hơi nhẹ bẫng, suy nghĩ này lại bị chặn lại.
Bỏ đi, người đàn ông tốt không so đo với phụ nữ, tối như vậy lỡ như xảy ra chuyện thì sao.
Nghĩ đến đây, anh lập tức đẩy xe đạp đi đến bên cạnh cô: “Tôi đưa cô về nhà.
”Diệp Bảo Châu nghiêng đầu nhìn anh, có hơi ngạc nhiên: “Anh không giận sao?”Vừa rồi cô đã bá vương ngạnh thượng cung, đương nhiên Lục Thiệu Huy vẫn còn giận, nhưng quả thật giống như cô vừa mới nói, cô cũng là người bị hại, nói thế nào cũng không thể trút hết cơn giận này lên người cô được.
Thấy anh không nói chuyện, Diệp Bảo Châu tiếp tục bảo: “Không sao, tôi có thể tự về.
Hình như muốn vội vàng hoàn thành nhiệm vụ rồi chia rõ giới hạn với cô, nên cả đường người đàn ông chẳng nói gì cả, chỉ đạp xe rất nhanh, quãng đường vốn cần nửa tiếng lại chưa đến mười phút đã đến cổng khu tập thể nơi nguyên chủ sống.
Anh giẫm chân xuống, đầu cũng không quay lại, nói: “Đến rồi.
”Diệp Bảo Châu nhanh chóng nhảy xuống khỏi xe đạp, nâng mắt nhìn anh: “Cảm ơn anh tối nay đã tiễn tôi, còn…”Cô còn chưa nói xong đã khựng lại, dưới hiên nhà treo một bóng đèn nhỏ, ánh sáng chiếu tới khiến người có hơi chói mắt, lúc này gương mặt của người đàn ông lọt vào mắt cô một cách vô cùng rõ ràng.
Ngũ quan lập thể, lông mi rất dài, sống mũi cao thẳng, một đôi mắt đen láy lấp lánh ánh sáng, gương mặt anh tuấn gần như hoàn hảo, lại phối với vẻ mặt lạnh lùng trong trẻo của anh khiến cả người anh phủ thêm một tầng khí chất như đỉnh núi tuyết cao.
Trời ơi, sao nam phụ lại lớn lên ưa nhìn muốn chết đến vậy!Một khắc này, đột nhiên Diệp Bảo Châu tỉnh táo hẳn, cô cảm thấy mình đã phạm phải một sai lầm lớn, vừa rồi cô sờ người ta, chiếm cơ thể của người ta, lý ra nên chịu trách nhiệm, nhưng vừa rồi cô lại nói câu đường ai nấy đi ngay lập tức, loại thái độ không chịu trách nhiệm này thật sự quá tồi tệ, thật đúng là người phụ nữ cặn bã!.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


