Cô còn chưa đáp thì người đàn ông đã kéo cô ra sau người đẩy cửa mở ra, cô gái ngoài cửa đang giơ tay gõ cửa suýt chút nữa thì đập thẳng lên người anh.
Phía sau cô gái còn vài người nữa, nam nữ đều có, cô ả liếc mắt nhìn người đàn ông mở cửa, vội hỏi: “Lục Thiệu Huy, Bảo Châu đâu?”Lục Thiệu Huy nhướn mày, quay đầu nhìn cô gái phía sau: “Tên đầy đủ của cô là Diệp Bảo Châu?”Diệp Bảo Châu đáp một tiếng và bước ra, trông thấy nữ chính Tống Minh Trân trong sách, cô ả mắt hai mí, mặt mũi hơi gian, lúc này đôi mắt đen láy đang nhìn chằm chằm cô một cách thân thiết.
Tống Minh Trân quan sát Diệp Bảo Châu vài lần, vội hỏi: “Bảo Châu, sao cô lâu như vậy không xuống? Vừa rồi hai người các cô đóng cửa làm gì?”Diệp Bảo Châu nhìn thấy cô ả dẫn theo một đám người, mới nhếch miệng hỏi với vẻ châm biếm: “Tôi lên đây chẳng qua chỉ mới vài phút, cô dẫn nhiều người như vậy lên làm gì?”Đôi mắt của Tống Minh Trân lóe lên, vội đáp: “Cô lên đây lâu như vậy không xuống, tôi chỉ lo cho cô thôi, gì thế kia… Lục Thiệu Huy không bắt nạt cô đấy chứ?”Nghe cô ả nói như vậy, Lục Thiệu Huy tâm sáng như gương đã hiểu ra tại sao tối nay lại xảy ra chuyện như vậy, anh cười lạnh một tiếng: “Tống Minh Trân, cô đang hắt nước bẩn lên người tôi sao?”Mấy đồng chí khác theo tới cũng nhìn Tống Minh Trân với vẻ kinh ngạc, không rõ tại sao cô ả lại ở trước mặt mọi người nói Lục Thiệu Huy bắt nạt Diệp Bảo Châu, nếu như truyền ra ngoài, lọt vào tai người khác còn không biết đồn thành cái gì nữa.
Tống Minh Trân nhíu mày: “Tôi thấy cổ và mắt của Bảo Châu đều đỏ, lẽ nào không phải anh bắt nạt cô ấy.
”Mọi người nghe được lời này, ánh mắt đều rơi hết lên người Diệp Bảo Châu, rõ ràng đã qua Trung Thu rồi, trời cũng không tính là nóng nhưng mặt cô lại ửng đỏ, đáy mắt cũng nhiễm một tầng đỏ ửng, trông như vừa mới khóc.
Sẽ không phải thật sự bị Lục Thiệu Huy bắt nạt đấy chứ?Sắc mặt của mọi người lập tức thay đổi, ánh mắt nhìn về phía Lục Thiệu Huy cũng biến thành nghi ngờ, Tạ Gia Hòa nhìn chằm chằm vào anh, chất vấn với vẻ mặt nghiêm túc: “Lục Thiệu Huy, rốt cuộc cậu đã làm gì?”Lục Thiệu Huy còn chưa nói gì thì Tống Minh Trân nhìn Diệp Bảo Châu rồi nói tiếp: “Bảo Châu, cô đừng sợ, nếu như Lục Thiệu Huy bắt nạt cô…”Cô ả còn chưa nói xong, Diệp Bảo Châu đã lập tức vả một phát vào mặt cô ả.
Tự dưng bị vả một cái, Tống Minh Trân cũng tức đến mức phổi sắp nổ tung, nhưng cô ả phát hiện ra sự việc có hơi không đúng, hình như Diệp Bảo Châu đã biết gì đó cho nên mới chuyển hướng chủ đề, cô ả nhìn Diệp Bảo Châu, tức giận nói: “Cô nói vớ vẩn gì thế, nồi cháo đó là nhà ăn nấu, vốn đặt ở đấy, tôi chỉ có lòng tốt múc một bát cho cô mà thôi, bản thân cô bị dị ứng sao có thể trách tôi?”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



