Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Diệp Bảo Châu vừa nghe được lời này đã biết là ai rồi, hóa ra là Tôn Đại Minh mà Hoàng Quế Mỹ đã nói trước đó tìm bà mai tới cửa cầu hôn, rất nhanh cô đã nghe thấy Hạ Thu Mai đáp:“Điều kiện của chủ nhiệm Tôn tốt, nhưng Bảo Châu nhà chúng tôi mới hai mươi mốt thôi, bản thân con bé vẫn còn là một đứa trẻ, không có cách nào làm mẹ kế của người khác.
”Người phụ nữ kia lại cười bảo:“Làm mẹ kế cũng là trước lạ sau quen, đợi gả qua đó rồi tự nhiên sẽ tốt cả thôi, hơn nữa cha mẹ người ta sức khỏe cũng tốt, có thể giúp chăm sóc, bà còn lo cái gì nữa?”“Còn nữa, chủ nhiệm Tôn người ta biết mình kết hôn lần hai, khiến Bảo Châu thiệt thòi cho nên bằng lòng cho ba trăm sáu mươi sáu đồng sính lễ, ngoài ra thêm một máy khâu và một đồng hồ, đại viện này của chúng ta nào có ai lấy được sính lễ gần bốn trăm đồng và mấy thứ này chứ?”Bây giờ gần bốn trăm đồng nói ra đúng là nhiều thật, tiền lương một tháng của Diệp Bảo Châu chưa đến ba mươi đồng, không ăn không uống cũng phải hai năm mới có thể gom đủ, danh tiếng của cô ở bên ngoài cũng không tốt, nhà họ Diệp cũng đừng không biết tốt xấu!Hoàng Quế Mỹ lập tức nói:“Mẹ, cho dù nói thế nào thì cứ cho Bảo Châu với chủ nhiệm Tôn gặp mặt một lần trước đi đã?”Tối qua Hạ Thu Mai vẫn chưa hiểu được tại sao Hoàng Quế Mỹ lại đột nhiên không nói gì nữa, hóa ra trong lòng đã tính toán kêu nhà họ Tôn tìm người tới làm mai, thật đúng là khoa trương không ra thể thống gì, bà ta đang định đáp thì Diệp Phong Thu ở một bên vẫn luôn im lặng lại nói:“Cũng được đi, trước cho Bảo Châu với chủ nhiệm Tôn gặp mặt một lần đi.
”Hạ Thu Mai nghe thấy vội nhìn Diệp Phong Thu với vẻ kinh ngạc:“Lão Diệp, ông có ý gì?”Nghe được lời chất vấn của vợ, Diệp Phong Thu móc một bao thuốc dúm dó từ trong túi ra, rút một điếu thuốc, châm lên rồi hút một hơi, sau đó mới chậm rãi mở miệng nói:“Bảo Châu cũng đã hai mươi mốt rồi, ngày nào cũng điên trông chẳng ra làm sao, tới hội ái hữu không tìm được một đối tượng đàn hoàng, đã kéo dài lâu như vậy rồi, bây giờ nào còn đến lượt nó kén cá chọn canh nữa.
”Bà mai rất vui vẻ tiếp lời:“Điều kiện của chủ nhiệm Tôn rất không tồi, gặp mặt một lần cũng không tổn thất gì cả, hợp nhau thì tiến tới, còn không được thì làm bạn vậy.
”Một khi gặp mặt Tôn Đại Minh kết hôn lần hai, sau này chuyện này đồn ra ngoài, Bảo Châu muốn làm mai chắc chắn cũng sẽ thấp hơn vài phần ở trong mắt người khác, cho nên Hạ Thu Mai kiên quyết không đồng ý:“Chuyện này vẫn phải đợi Bảo Châu về đã! ”Diệp Phong Thu lại trực tiếp ngắt lời bà ta:“Sao bà lắm chuyện thế? Bây giờ hôn sự của con cái có ai không phải do cha mẹ làm chủ? Chuyện này cứ quyết định như vậy đi, hẹn thời gian, đợi Bảo Châu về trực tiếp nói với nó là được.
Diệp Bảo Trung ngồi bên cạnh Hoàng Quế Mỹ với bộ dáng người chồng trẻ, Diệp Phong Thu đang “phì phèo” điếu thuốc lá, Hạ Thu Mai thì lại quay mặt đi với vẻ mặt xanh xao, hình như đang dỗi chồng mình.
Trong mấy người này, một người phụ nữ lạ mặt có dáng người đ.ẫy đà chắc chắn chính là bà mai, Diệp Bảo Châu liếc mắt nhìn bà ta, sau đó quay đầu nhìn Diệp Phong Thu, cười bảo:“Cha, con đã có đối tượng rồi, anh ấy nói mấy ngày nữa sẽ tới thăm nhà chúng ta, cho nên con không tới chỗ Tôn Đại Minh đâu.
”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)