Cô ta nhìn chằm chằm vào ánh mắt hung dữ của Diệp Bảo Châu, lại liếc mắt nhìn Lục Thiệu Huy không hề quan tâm đến tình hình phát triển của sự việc ở một bên, chỉ biết tức anh ách giậm chân, ném lại một câu “không thèm tính toán với cô” rồi rời khỏi phòng trà nước.
Nhìn bóng dáng giận dữ của cô ta, Diệp Bảo Châu hừ lạnh, nếu Phương Mỹ Kỳ không ngu như vậy thì bây giờ chắc hẳn đã biết cô ta bị Tống Minh Trân lợi dụng rồi.
Tuy tạm thời không thể làm được gì Tống Minh Trân nhưng khiến cô ả khó ở một chút cũng được.
Đợi quay đầu lại, cô nhìn thấy đôi mắt đen láy của Lục Thiệu Huy đang nhìn chằm chằm qua đây, nghĩ đến sự thất thố vừa rồi, cô vội vàng thu lại vẻ mặt hung dữ, nhìn người đàn ông rồi cười bảo:“Cảm ơn, cán sự Lục, anh lại giúp tôi một lần rồi.
”Liếc nhìn nửa người trên ướt nhẹp của cô gái, Lục Thiệu Huy lại dời tầm nhìn đi một cách mất tự nhiên, im hơi lặng tiếng dịch sang bên cạnh vài bước:“Không cần khách sáo, chuyện nên làm thôi.
”Diệp Bảo Châu không để ý đến vẻ bất thường của người đàn ông mà lại sáp đến bên cạnh anh, chớp hàng mi dài, hỏi:“Nếu đã như vậy, hay là anh giúp tôi thêm lần nữa đi?”Đột nhiên cô lại gần, bên chóp mũi của Lục Thiệu Huy ngửi được mùi nhẹ nhàng, mùi hương này thuận theo mũi anh, mang theo cơn khô nóng chui tọt vào mỗi một góc trong cơ thể, người đàn ông nuốt nước miếng:“Được, cô nói đi.
Tối qua sự việc xảy ra đột ngột, tuy rằng ý thức của cô đã mơ hồ nhưng anh vẫn còn tỉnh táo, anh có thể khẳng định hai người chỉ chạm vào nhau mấy cái, làm sao có khả năng có con được?Nhưng anh không biết phải giải thích chuyện này với cô thế nào, cô chỉ có học lực cấp hai, cũng không biết giải thích rồi cô có thể nghe hiểu được không nữa, cho nên trong lúc nhất thời á khẩu không nói được gì.
Qua một lúc, anh trầm giọng nói: “Cái đó, tôi cũng không làm gì cả, cô sẽ không có, không cần uống thuốc này.
”Diệp Bảo Châu đại khái hiểu ý của người đàn ông, cô liếc mắt nhìn gương mặt đỏ như nhỏ máu của anh, không nhịn được mà cười bảo:“Cán sự Lục, anh cũng đừng mất tự tin như thế, loại chuyện này không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, lỡ như anh bắn trúng, chúng ta cũng không thể mang con kết hôn được?”Lục Thiệu Huy nghe thế, gương mặt nóng bừng như sắp nổ tung, sao cô gái này nói chuyện lại thẳng thắn như vậy, còn nói với vẻ mặt bình tĩnh như thế, cứ như thể đang nói chuyện của người khác vậy, hơn nữa xảy ra chuyện như vậy, lẽ nào bọn họ không nên kết hôn sao?.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)