“Chị Văn, chị tốt với tụi em quá, nhưng tụi em không thể ăn mà để chị trả hết được.’’ Đường Tâm nhìn những món ăn đầy ắp thịt kia, cô ấy nuốt một ngụm nước miếng, cực kỳ hâm mộ những người có cha mẹ tốt.
Mạnh Văn dịu dàng cười: “Qua một thời gian nữa có thể chị phải dọn ra khỏi đại tạp viện rồi, cơ hội tụ tập với mọi người cũng không nhiều nên đừng khách khí với chị’’
Tin này như bắn pháo đại bác, dọa Khương Nhu và Đường Tâm tỉnh mộng.
“Chị muốn dọn đi đâu? Mạnh đại gia có đi với chị không?’’
Được quan tâm như thế, trong lòng chị cảm thấy ấm áp cười nói: “Chị định rời khỏi nhà xưởng để học đại học công nông binh, nơi đó cần ở trọ, đến khi tốt nghiệp, chị sẽ dọn về đây.’’
Nghe chị ấy nói sau này sẽ dọn về, bọn Khương Nhu mới hòa hoãn lại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

