Nó đứng bên giường vẫy đuôi nhìn Khương Nhu khá nhiệt tình.
Khương Nhu ôm chăn bông ngồi dậy, bờ vai trắng nõn lộ ra bên ngoài sáng loáng. Thẩm Thành Đông khoác áo sơ mi lên người cô, dù trước mặt là một chú chó nhỏ, anh cũng không muốn để cho nó nhìn thấy vẻ đẹp của vợ mình.
Đồng hồ trên tủ vừa điểm sáu giờ rưỡi, cô nhớ lời dặn dò của Trần Ngả Lan, vội nói: “Nó phải ra ngoài, anh dẫn nó đi dạo một vòng trong công viên đi.”
“Được rồi. Em ngủ thêm chút nữa đi, để anh mua bánh quẩy sữa đậu nành cho em.” Người đàn ông khoác áo, dắt Tia Chớp ra ngoài.
Lăn qua lăn lại một đêm, Khương Nhu buồn ngủ không chịu nổi, chưa đến năm phút đã ngủ thiếp đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

