Hàn lão tam đỏ tai gãi tóc, thầm trách đứa con nhỏ nhà mình quá nghịch ngợm nên bây giờ ông ta mới bị chỉ vào mũi mắng.
Hơn nữa giường chỉ hư một chút mà thôi, có cần phải tức giận như vậy không?
Nghĩ đến con trai lớn sắp xuống nông thôn còn chưa có việc làm, sau này có thể phải nhờ Khương Đức Sơn giúp đỡ, ông ta chỉ có thể nhịn nỗi bất mãn trong lòng, tiếp tục cười xòa nói:
“Chị bình tĩnh, hôm nào tôi đem giường đi sửa lại được không?”
Khương Nhu ở bên cạnh nhìn mọi chuyện, cảm thấy rất bất ngờ khi căn nhà lại trở thành như vậy...
Trong mắt cô hiện lên vẻ đau lòng, vẻ mặt cũng khó chịu theo: “Chú Hàn, chú không cần sửa giường đâu. Con nhớ ở phòng ngoài có một chiếc đồng hồ, ông nội còn sống đã để lại, bây giờ nó ở đâu rồi?”
Hàn lão tam chớp mắt, ấp úng nói: “Ở nhà tôi đúng là có một chiếc đồng hồ, nhưng nó bị hỏng nên thím con đã vứt nó đi rồi.”
Thời buổi đó, đồng hồ rất đắt tiền, người bình thường chỉ biết sửa chứ không thể ném đi được. Khương Nhu im lặng một lát rồi nói:
“Nếu đã ném đi, thì chú trả tiền bồi thường lại cho cháu đi, còn cả tiền ống mũ hỏng và tiền sửa giường nữa. Lúc trước cho mọi người mượn những thứ này thì có thể không dùng, nhưng nếu bị phá hỏng thì chứ sẽ phải trả tiền lại cho cháu, chú không có ý kiến chứ?”
Trần Ái Hà cũng vô cùng tức giận, bà ấy không ngờ căn nhà mình tốt bụng cho mượn lại biến thành như vậy.
“Đúng, còn cả tiền sửa giường nữa! Chú cũng không phải thợ mộc, sao biết sửa giường? Mang tiền đến để chúng tôi tự tìm người đến sửa!”
“...” Hàn lão tam giơ tay lau mồ hôi trên trán, sao có thể bằng lòng trả phần tiền này? Ông ta động não, không khỏi hối hận khi nghĩ đến chuyện kiểm kê đồ đạc này.
Ông ta chỉ khách sáo, lịch sự nhưng không ngờ đối phương lại nghĩ là thật.
Những người sống trong tứ khu này đều là hàng xóm cũ, mọi người đều biết chuyện khi đó. Hàn lão tam không dám từ chối, làm ầm ĩ chỉ khiến ông ta mất mặt.
Ngay sau đó, cả hai bên đã thỏa thuận xong và ký tên vào biên lai.
Hàn lão tam lấy ba mươi tệ từ trong túi xách ra, đau lòng nói: “Chị dâu, chị cứ nhận số tiền này đi, ngày mai tôi trả lại đồng hồ.”
Giá thị trường của đồng hồ khoảng năm mươi tệ, sau khi chiết khấu một nửa và chi phí sửa chữa giường này kia thì ba mươi tệ cũng không nhiều.
Trần Ái Hà nhận tiền, nhưng sắc mặt vẫn lạnh lùng: “Được rồi, khi nào cậu mang đồng hồ đến, tôi sẽ trả lại cậu hai mươi lăm tệ.”
Sau đó Hàn lão tam giao chìa khóa, lấy hết hành lý nhà mình đi, thậm chí còn mượn xe đẩy của hàng xóm trong sân.
Mọi người đều nghe chuyện nhà họ Khương đến lấy lại nhà, một người hàng xóm tò mò đi tới hỏi: “Hàn lão tam đã chuyển đi rồi à? Sau này ai sẽ ở trong ngôi nhà này?”
Để con gái sống trong tứ hợp viên hòa thuận hơn, Trần Ái Hà rất kiên nhẫn giải đáp từng câu hỏi một.
Khi ông nội còn sống, Khương Nhu luôn đến sân này chơi, ấn tượng sâu sắc nhất của mọi người với cô là đẹp đến mức không thể tin được, trong thành phố cũng không có nhiều cô gái xinh đẹp như cô. Thứ hai, tính cách cô thật thà, không thích nói chuyện với ai nhưng lại rất lễ phép.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)