Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỹ Nhân Trong Đại Tạp Viện Chương 19

Cài Đặt

Chương 19

Nói xong cô bước nhanh ra ngoài, gió xuân lướt qua gò má mang theo chút mát mẻ. Những chú chim trên ngọn cây ríu rít không ngừng khiến lòng người xao xuyến.

Trần Ngải Lan cũng ở trong con hẻm này, thấy Khương Nhu đến thì vội đi ra khỏi nhà, vẻ mặt đau lòng kéo cô vào trong nhà.

“Con bé ngốc này! Bình thường dì không khóa cửa nhà, cứ mở cửa đi vào thôi. Lần sau đừng đứng ở ngoài gọi nữa. Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh cóng này ~ Chuyện gì vậy? Có phải Hàn lão tam ở đó xảy ra chuyện gì không?”

Cảm nhận được hơi ấm trong phòng, Khương Nhu vội nói ra ý định, cầu xin đối phương: “Dì cả, dì giúp con chăm sóc mẹ một lát, con đến xưởng sản xuất thịt tìm ông ta.”

“Một mình con có thể tìm được cậu ta không? Hay là để dì đi cùng con đi.”

Trần Ngải Lan nói như vậy vì từ nhỏ đến giờ Khương Nhu đã không có chính kiến, chuyện lớn nhỏ đều nghe lời của cha mẹ và chị gái, lần duy nhất cô tự mình quyết định là khi chọn Thẩm Thành Đông làm người yêu.

“Không cần, con có thể tự đi được.” Như để chứng minh bản thân, Khương Nhu trả lời vô cùng chắc chắn.

Nhà máy sản xuất thịt cách đây cũng không xa, chỉ mất 20 phút đi đạp xe là đến. Cô an ủi Trần Ái Hà và giao cho Trần Ngải Lan chăm sóc, sau đó lên xe đạp lên đường.

Nhưng cô không biết Liễu Nhi vẫn luôn lặng lẽ đi theo sau, sợ cô sẽ xảy ra chuyện không may.

Nhờ hình tượng quá nổi bật của mình, Khương Như đã thu hút rất nhiều sự chú ý trên đường đi nhưng cô chỉ tập trung chuyện tìm nhà nên không để ý đến ánh mắt kinh ngạc của những người khác.

Khi đến xưởng sản xuất thịt, Khương Nhu bị bảo vệ chặn lại trong phòng văn thư.

“Này cô gái, cô tìm ai thế? Đây không phải là nơi cô có thể tùy tiện đi vào đâu.”

Khương Nhu nhảy xuống xe đạp, lịch sự nói: “Sư phụ, làm phiền anh cô tôi gặp Hàn lão tam.”

Nghe thấy tên “Hàn lão tam”, người bảo vệ đảo mắt, lập tức trả lời: “Hôm nay anh ta xin nghỉ phép, chắc vài ngày nữa mới đến. Nếu không có việc gì thì mời cô đi mau đi.”

Nếu là trước đây, Khương Nhu có thể đã bị đuổi đi, nhưng bây giờ thì khác, cô không dễ bị lừa như xưa nữa.

“Sư phụ, xin hỏi sao Hàn lão tam lại xin nghỉ phép thế? Nếu không tìm được anh ta, tôi chỉ có thể đến ủy ban nhà máy kiện anh ta thôi. Đến lúc lãnh đạo điều tra đến, không chừng còn phải hỏi chuyện anh đó.”

Vẻ ngoài Khương Nhu hiền lành, đôi mắt trong veo như nước, khiến người ta dễ dàng tin vào lời nói của cô. Người bảo vệ sửng sốt, vội vàng hỏi: “Sao cô lại muốn kiện anh ta chứ? Không phải cô định vay tiền anh ta sao?”

Mới hai ngày trước, Hàn lão tam đến gặp ông ta nói: Có một cháu gái muốn vay một số tiền lớn, hy vọng ông ta có thể canh cổng đừng để cô vào.

Có vẻ bây giờ không phải như vậy?

Thấy đối phương tin thế, Khương Nhu càng bình tĩnh hơn, giọng điệu uy hiếp hù cũng trở nên tự nhiên hơn: “Ông ta nói tôi muốn vay tiền sao? Anh bị ông ta lừa rồi, tôi chưa từng muốn vay tiền.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc