Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỹ Nhân Trong Đại Tạp Viện Chương 1

Cài Đặt

Chương 1

Vào năm 1973, ở Kinh thành.

Gió đêm phất qua, đèn lồng đỏ thẫm treo cao trên chính phòng trong viện lay động theo gió.

Trong phòng, ngọn nến đỏ dán chữ Hỉ đã tắt. Khương Nhu khẽ cắn môi anh đào nghiêng đầu nhìn chữ Hỉ dần dần mơ hồ, trong đôi mắt mờ mịt chỉ còn mê ly cùng bất lực vì vừa nếm thử tư vị.

Giống như một đầm nước suối trong suốt dính vào ngọn lửa mùa hè, mỗi một chỗ đều nóng bỏng không chịu nổi.

Tường đại tạp viện không cách âm, cô nâng bàn tay mềm mại lên che miệng, nhưng một giây sau lại nghênh đón sự mê muội càng mãnh liệt hơn.

Không biết qua bao lâu, cũng không biết là lần thứ mấy, cô rốt cục chịu không nổi mà hôn mê bất tỉnh.

Có thể là do kiệt sức, đêm nay cô đã có một giấc mơ dài.

Ở trong mơ cô là nữ phụ ngốc nghếch bên trong một quyển tiểu thuyết. Cả đời sống chỉ vì làm đối chiếu tổ với chị cả nhà mình...

Bởi vì kết cục quá mức thảm thiết nên Khương Nhu khóc từ trong mơ đến bừng tỉnh.

Khoảnh khắc mở mắt, đập vào mắt là một gương mặt tuấn tú có góc cạnh rõ ràng, vai rộng eo hẹp, trên người không có một chút thịt thừa, đôi mắt hoa đào thâm thúy đang nhìn cô, còn mang theo vài phần luống cuống.

Gặp ác mộng sao?

Đối mặt với Thẩm Thành Đông, Khương Nhu chột dạ rũ mắt, nhẹ nhàng đáp: "Ừ."

Hôm qua là tân hôn của hai người, tính toán đâu ra đấy thì hai người mới gặp mặt ba lần. Mặc dù đã có quan hệ thân mật khăng khít, nhưng bầu không khí lúc này lại rất vi diệu......

Thẩm Thành Đông nhìn đôi mắt hạnh nhân ướt sũng của cô, bất giác nuốt nước bọt. Anh động lòng nhưng cuối cũng nhịn, đưa tay giúp cô lau nước mắt.

"Chỉ là mơ thôi, em ngủ tiếp đi, đễ anh đi làm điểm tâm."

Nói xong liền nhanh chóng đứng dậy, cũng cầm áo ba lỗ màu trắng bên cạnh khoác lên người, dáng người mạnh mẽ như có sức lực dùng hoài không hết.

Khương Nhu dùng chăn bông che mặt, xuyên qua khe hở lặng lẽ quan sát anh.

Cho đến khi đối phương rời khỏi phòng mới dám thở dài một hơi.

Biết được tin cô chết, Thẩm Thành Đông không chỉ giúp cô báo thù còn phụng dưỡng ba mẹ cô, lấy đức báo oán...

Khương Nhu cảm thấy mờ mịt.

Thật ra cô hài lòng với Thẩm Thành Đông ở các phương diện, thật sự không biết vì sao quyển kia viết như vậy?

Ai......

Khương Nhu khẽ thở dài, quyết định không nghĩ đến những chuyện này nữa.

Trước mắt thì Thẩm Thành Đông là một người đàn ông có tình có nghĩa, cô muốn tiếp tục sống với anh.

Cho dù giấc mơ là thật thì sao? Thay vì lo lắng hãy tận hưởng cuộc sống trước khi nó xảy ra.

Đoán chừng bên ngoài đã làm xong bữa sáng, Khương Nhu chậm rãi rời giường mặc quần áo.

Cúi đầu nhìn thấy những dấu vết mập mờ lẻ tẻ trên người, cô đỏ mặt. Chịu đựng thân thể đau nhức, cô lấy một cái khăn lụa màu trắng trong rương ra buộc quanh cổ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc