Dưới sức hấp dẫn của tiền tài và giấy khen, mấy người đàn ông đồng loạt đè người phụ nữ trung niên lại.
Hai má người phụ nữ trung niên dán trên mặt đất, hai tay bị bó ở sau lưng, bà ta ra sức giãy dụa gầm rú: “Không biết xấu hổ buông tôi ra, nếu đứa nhỏ tôi mất, tôi liều mạng với các người.”
Khương Mật ôm Tiểu Tương Bao ở bên cạnh hô: “Còn cả người vừa mới nói tôi là kẻ bắt cóc, cùng trói, nói không chừng đều là đồng bọn kẻ buôn người. Tôi không chạy, tôi bất động, tôi cùng đi với mọi người!” Cô chỉ vào một người khác trong đám người, “Bắt tên đàn ông áo sơ mi hoa kia, gã ta cũng là đồng bọn buôn người! Ai bắt, người đó được thưởng nhiều.”
Người đàn ông này vừa mới muốn bắt cô.
Người đàn ông áo sơ mi hoa kia vừa hô vừa lui về phía sau: “Mọi người đừng bị cô ta lừa, tên buôn người này giảo hoạt, đây là muốn chúng ta nội đấu, vạn nhất thả con nhóc này ra, chúng ta sẽ thành tội nhân.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


