Khương Mật hít hít mũi, “Thơm quá, tay nghề của anh hai càng ngày càng tuyệt! Thật hạnh phúc, ở nhà có thể nếm được tay nghề của đầu bếp nhà hàng quốc doanh.” Cô dùng đũa gắp đùi gà ra bỏ vào bát Tiểu Tương Bao: “Khen thưởng Tiểu Tương Bao trưa hôm qua bảo vệ cô nhỏ.”
Lại ở trước mặt mọi người khen: “Ngày hôm qua chưa kịp khen Tiểu Tương Bao, hôm nay phải khen một cái! Tiểu Tương Bao hôm qua rất dũng cảm, chắn ở trước mặt con bảo vệ con đó! Sau khi con té xỉu, cũng là canh giữ con, không cho người khác động vào con.”
Tiểu Tương Bao kiêu ngạo ưỡn ngực: “Bảo vệ, cô nhỏ.”
Tiếp theo, Khương Mật muốn chia thịt ngon trong bát cho mọi người, mẹ Khương: “Bởi vì bồi bổ con, chúng ta cũng có thể uống canh gà ăn miếng thịt đỡ thèm, những thứ khác, con đều ăn đi.”
Ba Khương: “Chờ ba và Khương Trạch tăng lương, mua mấy cân thịt, chúng ta ăn sủi cảo, còn lại làm thành tương thịt, cũng gửi cho Khương Yến và Dung Dung một lon.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


